Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh. Đôi má trắng nhợt ửng hồng. Và ta bị ức chế liên tục.
Thả thơ ra để nó bị bọn vô học cho ăn một cái tát. Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm. Những kẻ lãnh đạo vừa tài vừa ác luôn biết đánh vào cái phần không dễ thiện của con người.
Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức. Anh bị tổn thương khi thay vì chấp nhận sự thất bại bị vượt qua, họ đốn anh. Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ.
Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh. Bên tai loáng thoáng những điệp khúc trong bài hát làm người của bác. - Ông quả là người biết lo xa.
Nhưng mà sau đó thì sao? Có mèo lại hoàn mèo? Bạn thích được đi một mình lúc này, giá có cái máy ảnh và giá biết chụp lúc đêm thì tốt. Những cảm giác cay đắng và kiêu hãnh lẻn vào tuổi thơ tôi từ rất sớm và âm thầm sinh sôi. Thế giới thì rộng dài, ngày càng rộng dài mà đời người thì ngắn ngủn, ngày càng ngắn ngủn.
Ra trường bác khao to. Những hình ảnh đã nguội. Cũng có thể họ không tìm thấy.
Thôi được, bạn chấp nhận chung sống với nó như chung sống với những cơn đau. Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi. Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó.
Nhiều lúc tác phẩm chán người đọc lắm. Nhưng rồi ai đó nhận ra một bọn nào đó đem bom đi giết người, đàn áp quần chúng lương thiện mà cũng bảo là hiện sinh, ta thích thế thì làm thế nào? - Mi chỉ lí do lí trấu, mi viết tỉnh như sáo thế này sao bảo bệnh, không phù hợp thì cũng phải cố lấy cái bằng mà thăng tiến chứ.
Nó dễ là một cú sốc nếu không chuẩn bị kỹ. Nhân vật đã xài gần hết dữ kiện hay ho. Đơn giản bởi đời sống vốn dĩ đã quá tàn nhẫn.
ĐI đã lên tiếng gọi tôi vì lâu rồi tôi chưa gọi nó. Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông. Nhất là một khuôn mặt cũ.