Ví dụ: Chọn ảo hay thật? Bạn dễ mắc lừa nó ngay. Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly. Tôi tưởng tôi ngu mấy môn đó nhưng về sau nhìn lại, hóa ra tôi chẳng bao giờ học bài về nhà.
Mấy hôm, ngủ đến 3 giờ chiều, đêm thì thức trắng. Rồi lao đầu vào sáng tác. Chẳng cần gì nữa cả.
Mấy người này trông nhát lắm. Đời sống và sáng tạo chỉ là sự liên hệ chung chung. Nhưng thế này thì lại không chơi được: Khách vãn, ông chú, chưa say, nâng cốc với mấy chú em thân quen.
Bác giở cuốn sách ra, vuốt lại từng trang rồi gập vào. Nhưng dùng lí trí và nhạy cảm của ông ta để đoán mộng cho tiềm thức của người khác thì rất khó, có quá nhiều dữ kiện thuộc về một người mà người khác không nắm bắt được. Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!.
Giá là ở một thời điểm khác, bạn cũng sẽ khó có thể không phấn chấn. Cũng là để thăm dò phản ứng. Những cảm giác cay đắng và kiêu hãnh lẻn vào tuổi thơ tôi từ rất sớm và âm thầm sinh sôi.
Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú. Rồi khi kiệt sức, anh ta cũng không quì xuống van xin hay rên rỉ vô ích trước kẻ không có trái tim. Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin.
Tôi nhặt mũ lên, nhìn người chị vừa dịu hiền vừa bướng bỉnh khóc, lòng tràn ngập những cảm xúc kỳ lạ. Cái bút này vỏ kín như bưng. Lại là phá vỡ tất cả, bất chấp luân thường đạo lí mà chẳng bao giờ biết mơ.
Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội. Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị. Hình như chưa bao giờ bạn nói mê.
Thi thoảng viết nhưng không tiện. Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì. Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau.
Khi mà sự chịu đựng ấy khiến họ tiếp tục công cuộc dạy dỗ để bạn trở thành một thằng đàn ông mà con gái nó không coi thường. Khi bạn viết, cứ có một người đến gần là bạn phải gấp lại. Thầy có vẻ tốt nhưng nhu nhược.