Amikami

Anh chồng may mắn và 2 cô vợ xinh đẹp

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tôi cũng có dự định ấy. Chả muốn viết tí nào. Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi.

    Ba năm đè nén nó rồi mà mình không nhớ ra mặt nó. Nhưng cứ thử viết xem, biết đâu làm được cái gì đó. Dù với gia đình, họ luôn tôn trọng, biết điều.

    Mẹ bảo: Sao? Tôi cười: Bệnh viện tâm thần ấy. Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái. Trận trước thắng, thành phố Hồ Chí Minh có đến trên dưới 500 ca tai nạn giao thông, gấp năm lần bình thường, mấy người chết.

    Nhưng nếu quả như thế, hoá ra bạn lại là kẻ tra tấn kinh dị hơn với những màng nhĩ của nhiều người nằm ngủ giữa thành phố này. Bình thường ở đây là hiểu theo nghĩa lành mạnh. Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào.

    Bỏ qua một số tiểu tiết, bạn thấy cái háng nhức và cái chân trái không duỗi thẳng được khiến bạn đánh mất thú vui hiếm hoi là tung tăng trên sân bóng. Dù có thể biện minh rằng anh xứng đáng với nó, rằng xã hội mà ai cũng sợ tiêu tiền lớn như anh thì kinh tế đi xuống trầm trọng, rằng anh tiêu như khi cần anh vẫn có thể chia sẻ… Chia sẻ? Có hôm bực, mẹ bảo Thấy con viết về chia sẻ mà chẳng thấy con chia sẻ việc nhà gì cả. Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông.

    Đó cũng là một công việc, thậm chí, nhàn nhã. Về phần cái ác thì vẫn luôn củng cố và bành trướng địa vị của nó. Tập thơ thì đã gửi hết lên mạng rồi.

    Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử. Mang đi cảm giác lạnh lẽo của những năm cuối cấp. Nhưng nước mắt không nghe tôi.

    Nó như bộ mặt cái giấc mơ. Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu. Như một bông tulip rơi trên mặt tuyết.

    Bên trái chồng sách là cái đèn bàn có công tắc tròn xoe như cái nấm không chân. Những người như các chú không nhiều nhưng lại hay gây ám ảnh. Đêm hôm khuya khoắt, vắng lặng, nó sủa ai? Nó sủa cái bóng của nó? Hay nó sủa thần chết? Cứ nằm mở mắt trong thứ mờ mịt giăng quanh.

    Với sự tàn tạ, còn cách nào khác đây ngoài viết. Không có kẻ sống sót, chỉ có kẻ nín thở được lâu nhất. Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap