Ăn cơm trưa, lúc ngồi mâm phòng này, lúc ngồi mâm phòng kia ở nhà ăn. Thôi, năm nghìn đi ạ. Bác gọi điện giục xuống rồi đấy.
Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế. Trong lúc thần kinh chập choạng, làm đến thế này cũng chưa biết làm thế nào hơn được, tội gì không cho mình chút nhàn tản lấy lại sức. Đó là sự thiếu hòa hợp của họ với đối tác hôn nhân.
Con nghe lời bác nào. Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm. Và có một cái đầu luẩn quẩn.
Sau những đau đớn thì chắc bạn tinh khôn hơn và có thêm được một số cái gì đó. Em hãy thử tin một chút vào điều ngược lại nếu cái em đang (tin) làm em thấy tàn phai. Họ coi những nghĩa vụ, chuẩn mực tất nhiên như trời định.
Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi. Trong một số điều tâm niệm của Phật có câu: Oan ức không cần biện bạch vì biện bạch là nhân ngã chưa xả. Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu.
Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch. Thấy cả thơ, mẹ bảo: Đừng đốt, để mẹ đọc. Những kẻ có khả năng lãnh đạo như vậy đủ thông minh để đọc và hiểu về tính nhân văn.
Từ khi làm con đến làm cha mẹ rồi ông bà là những khoảng cách tuổi tác, khoảng tích lũy tri thức cho một sự giáo dục cũng như rèn luyện tốt hơn. Nàng bảo: Hãy đặt tay em lên ngực anh. Dù biết đằng sau chúng không ít sự nhì nhằng.
Cho những mục đích đào thải để phát triển hoặc trục lợi. Con gái cả sắp lấy chồng, con gái út mổ ruột thừa còn nằm viện, chuẩn bị hàng bán ngày 20-11… Lại còn thằng cháu ngỗ ngược quỉ quái đội lốt trẻ em mắc những bệnh vô phương cứu chữa vì có phải bệnh đâu. Ta đâu ham hố thắng thua.
Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra. Nhưng vấn đề đặt ra là đó có phải những sáng tác hay ho cho loài người không. Chia luôn thành hai phe ẩu đả.
Mà thôi, hãy tiếp tục tập luyện. Xét cho cùng thì bác gái không phải một thiên tài về lãnh đạo. Mà không phải bất cứ cái gì hắn tạo ra ta cũng tạo ra được.