Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng. Thận trọng bỏ bớt dần những lo lắng quá mơ hồ cũng làm đầu óc nhẹ thêm chút nữa. Đó là thế giới quan, là nhận thức của phần đông thế hệ đi trước và cả thế hệ của tôi.
Nhưng im lặng mà trong lòng ngấm ngầm khinh bỉ hay trút giận lên kẻ khác thì nhiều lúc há chẳng phải là một cách trả đũa rất hèn ư. Vậy nên, tôi, một người có chút đạo đức nói thật lòng mong muốn của bất kỳ một người có đạo đức nào rằng tôi muốn nhân loại hạnh phúc và có phấn đấu vì điều đó thể nào cũng bị tương ba chữ ấy vào mặt. Họ bảo: Cháu không được để râu, đến ông và các bác còn không để mà cháu lại để.
Nhưng bạn vừa tập thể dục vừa lo quên béng mất chúng. Chị cả đi lấy chồng để lại căn phòng. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác.
Ngần ấy năm không ngửi thấy mùi gì, thật khổ. Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách. Tránh đi được cái chết của hàng loạt tâm hồn không chịu nổi áp lực của sự đê tiện.
Đa phần chúng ta đều làm thế và coi đó là sự vô lí bình thường của đời sống. Đó là mong muốn của cá nhân bạn. Bác không biết gì về vi tính nhưng cầm tập bản thảo trên tay hay nhét nó vào giữa một cuốn sách giáo khoa rồi gõ, khi bác hoặc bác trai hoặc chị út đến gần là gập vào, mở cửa sổ khác với nội dung học tập không phải là giải pháp an toàn.
Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc. Và những miếng mồi lạ mà ta chưa từng biết. Cảm giác của con người còn toàn diện chỉ khi họ còn dục vọng và điều tiết được nó.
Chà, ông anh này cũng không đến nỗi phong kiến như vẻ lừ đừ của ông ta. Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi. Và dù thế nào, nó vẫn toát ra sự vô thức trong hoạt động viết có ý thức.
Người nghệ sỹ là kẻ biết biến mọi thứ thành nghệ thuật. Nếu không chứng tỏ được bản lĩnh, bạn sẽ rơi xuống vực. Cái đồng hồ cát nó không đứng yên vĩnh viễn để mặt thiện hoặc mặt ác bị úp xuống và trở thành thuộc tính vĩnh cửu khi cát chảy xuống hết.
Gặp ở rất nhiều nơi. 21 tuổi thì còn phải đến trường. Tôi không khó chịu, cũng chẳng động lòng.
Có lẽ bây giờ, gặp những trường hợp như vậy, tôi sẽ thể hiện uy lực bằng cách khác. Là một cầu thủ tự do những chẳng đóng góp được gì cho đội bóng vì kỹ thuật quá non và các cầu thủ khác chưa hiểu lối chơi của mình. Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt.