Chưa nổi, đồng chí ạ. Nếu không thông minh thì nên chọn nghề khác, đừng cố mổ xẻ tài năng bằng thứ dao tri thức gỉ cùn. Họ dùng lòng yêu nước để xui khiến những con người không thông minh (như những quân trên bàn cờ của họ) đánh nhau.
Một là: Nếu tôi hoặc một người tôi yêu mến mắc bệnh hiểm nghèo cần chữa trị với chi phí rất lớn thì làm thế nào? Hai là: Khi phải hứng chịu những bất công của quyền lực thì phải chống lại bằng cách nào? Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt. Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi.
Nhưng thế tại sao ta không sướng? Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó. Dường lúc nào bạn cũng có thể sụm xuống nhưng bạn ghét nằm bệnh viện lắm.
Cho đến giờ phút này, trên thế gian này, tôi vẫn là một kẻ hèn. Ngày hôm qua cháu không học gì cả. Người ta, người ta lấy đấy chứ.
Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không. Sau những thời khắc đằng đẵng nơi giảng đường nhàm chán, nơi cổng trường đại học xa lạ và vô nghĩa. Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình.
Ở đây, họ cho mình quyền gào thét, nguyền rủa, phán xét. Sợ họ thấy lóe đèn lại say say gây sự thì giá có cái máy chụp không lóe đèn. Cái kiểu luôn muốn giải quyết được sự việc trước khi nó xảy ra.
Giữa thẳng thắn và kiêng nể. Nếu thế thì kiểu Ngộ đó thực chất chỉ là những rung động yếu ớt. Lũ ý nghĩ đã đầy hộp sọ, không muốn vứt đi (có cái quả thú vị, vứt đi cũng phí).
Xem thi đấu tốc độ cũng thích mắt. Chỉ tại thằng em tớ và tớ ngồi trong lúc người ta đứng thì ráng chịu. Một giọt rơi xuống sách.
Những thằng bạn thân thì đã chuyển đi từ cấp II. Thế nhưng rồi nó cũng vẫn phải thực hiện nhiệm vụ chứng minh nó tài hơn cái ác. Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu.
Tôi biết cảm giác này làm cho câu chữ hoài nghi hơn. Trong cuộc đời đầy bất công vì sự nhu nhược này. Một cái gì đó kinh điển.