Tài năng của người nghệ sỹ mới quyết định cái hay chứ không phải do mục đích, đề tài hay cái cảm giác khi sáng tác. Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì. Như cây bút không mực viết hoài lên trang giấy trắng.
Có người ngửa mặt trông trời. Tinh thần? Bạn góp sự hoà đồng trong những trận bóng, trong những cuộc vui có điều độ. Cả ham muốn làm cho độc giả trở nên thông minh hơn để hiểu nhau và cùng người viết thúc đẩy nhu cầu sáng tạo trong nhau.
Có nhiều cái không thanh toán được bằng lí trí. Rồi như lăn nhanh từ trên dốc xuống. Ăn xong lên giường nằm.
Trong Tuổi thơ dữ dội? Không hẳn. Và cả sự hoang mang rằng mình ngộ nhận. - Tôi muốn… Tôi muốn… Tôi muốn ông cụ sớm được ra đi thanh thản.
Họ bị im lặng, cuồng miệng quá rồi. Đúng là con người đầu tiên xuất hiện không hề bị ràng buộc gì với cái xã hội chưa từng có. Tuổi già đang đến, mẹ cần tình yêu thương của những đứa con.
Bạn có cảm giác vừa ham muốn vừa sợ hãi độ sâu của nàng. Viết ra là đem chúng đi triệt sản bớt. Con đường quanh sân vận động Mỹ Đình rộng và xanh, khá yên bình.
Phim chưa hết thì vợ gã đón con về. 000 đồng, bớt 1000 còn 34. Nhà văn nhắm mắt lại.
Bạn muốn dấn thân, muốn vắt kiệt mình bằng cách phun trào không nguôi nghỉ những luồng ý nghĩ (qua các truyện khác hơn là dạng viết khá cụ thể này). Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người. Nhưng muốn làm một tấm gương thì có.
Chỉ là chuyện, chỉ là nhân vật, thật thì thật, không thật thì thôi, anh ạ. Luyện trí nhớ là như vầy: Nhìn một lượt cái bàn. Như một con rết hoặc như một con rắn.
Diệt cả những con virus có lợi cho sức đề kháng. Tôi tống vào thùng rác. What Ive felt what Ive known never shine through what I know