Trái ngược lại, một trong những bài nói ngắn nhất và khiến mọi người nhớ nhất là của tổng thống John F. Tôi đến bắt tay anh ta và, ôi trời, bàn tay ấy ướt sũng mồ hôi. Một nhân vật nữa có phong cách hài rất khác thường.
Nếu đây là một chương trình trò chuyện hay phỏng vấn không thường, không có luật nào trên khắp nước Mỹ buộc bạn phải trả lời mọi câu hỏi. Và vì thế Bob nói chuyện với họ rất thoải mái, không chút căng thẳng nào. Lần thứ hai quay trở lại tiệm tạp hóa của ông Pickering, Jack đã thành công.
Đó là phẩm chất quan tâm sâu sắc đến nhiều lĩnh vực, nhiều vấn đề khác nhau bằng một niềm say mê đáng nể. Họ được gọi là người hay động lòng trắc ẩn (the commiserators). Suốt đêm hôm qua tôi đã làm việc liên tục.
Lúc nào cậu ta cũng hỏi chuyện này chuyện nọ rồi lắng tai nghe những kinh nghiệm quý báu. Phòng chật thì bảo khách ngồi gần, nhà rộng thì mời khách ngồi thưa ra. Hai là, trước khi bắt đầu phải nghĩ mình sẽ nói gì.
Sau đó tôi hỏi anh ta thêm một loạt câu hỏi nữa, nhưng tình hình vẫn không khả quan hơn tí nào. Nhưng trong chương trình của tôi, điều này làm cho Stevenson trở nên rất tuyệt vời. Bạn yên tâm! Nếu điều khiển một cuộc họp ngắn gọn nhưng có đầy đủ những quyết định cần thiết thì bạn đã tạo được sự tín nhiệm của tập thể rồi.
Cho dù không sống một mình bạn cũng có thể luyện nói theo cách này. Tôi đánh giá sự cuốn hút và thú vị của một người khách theo bốn tiêu chuẩn. Anh ấy nói năng không chút tự nhiên.
Thêm nữa cũng nhờ một chút hài hước. Trước khi bắt đầu bài nói của mình, hãy điều chỉnh micro cho phù hợp với bạn nhất. Và còn vô số việc cần thiết khác phải luyện tập…
Đây cũng là cách giúp tôi đã xử trí những tình huống tiến thoái lưỡng nan đấy các bạn. Hãy chỉ dẫn rõ ràng và phải luôn chắc rằng họ có hiểu ra vấn đề hay không. Cho tới giờ tôi cũng không nhớ hết hôm đó chúng tôi đã bình luận bao nhiêu sự kiện.
Nói như thế thì chẳng khác nào nện búa tạ vào bàn tròn đàm phán, như muốn triệt hạ đối phương vậy. Một tối nọ anh gọi điện cho tôi với giọng hớt ha hớt hải: Larry, tôi gặp rắc rối to rồi. Khi tôi còn ở lứa tuổi đôi mươi, những người nổi tiếng thời đó là Frank Sinatra, Glenn Miller, Joe DiMaggio, hay như Franklin Roosevelt.
Và nếu có sự chuẩn bị chu đáo, am tường về khán giả, cách nói ngắn gọn sắc sảo, bạn sẽ trở thành một nhà diễn thuyết thành công trước một hội đồng vài mươi người, hay trước một hội nghị quốc tế được truyền hình trực tiếp. Lời khuyên tốt nhất là: tìm một người khác để trò chuyện. Nếu bạn là người hóm hỉnh có khiếu pha trò, hãy xem cô ta có thích sự vui nhộn hay không.