Thế mà một hôm bạn dám tưởng tượng ngồi bên cô ấy, nói: Cho anh cầm tay nhé. Là một cầu thủ tự do những chẳng đóng góp được gì cho đội bóng vì kỹ thuật quá non và các cầu thủ khác chưa hiểu lối chơi của mình. Hắn sợ khi đánh mất hoàn toàn cảm giác mặc cảm cũng là lúc hắn đánh mất đạo đức cũng như sáng tạo.
Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa. Mấy năm trước đã nghĩ có lẽ những cái không ra được khỏi đầu làm mình đau. Giấy vệ sinh ở đâu nhỉ, bác trai thì đang cạo râu hay làm gì đó trong nhà tắm.
Hoặc mở tủ đọc lại thì dễ lại đâm chán đời, bất mãn. Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không. Chiều nay, chị út và cô bạn rủ vào chợ ăn bánh rán với cả chè.
Câu chuyện này tôi gửi đến bạn. Bác bắn đại bác từ thành trì của bác tới chỉ nghe tiếng nổ chứ không tới. Cố tiếp thu để làm tốt hơn.
Bởi vì, nếu họ ác thì bất cứ ai, thiện hay ác hay trung dung, đều có thể bị họ tiêu diệt như những con tốt thí trên bàn cờ, khi cần. Hết 2 phút rồi mà chưa nhớ ra. Tôi sẽ không đề cập chi tiết khả năng ngộ nhận ở đây vì nếu thế, những điều tôi viết không có giá trị một thiên tài kể sơ sơ về cái xảy ra trong và ngoài mình.
Ở nhà nó nói nhiều mà toàn nói trống không. Để người ta phải nể. Nhưng dần dà tôi nhận ra rằng khi thực sự xảy ra cuộc chiến với những thế lực ti tiện thì gia đình, họ hàng, bè bạn, những người lâu nay không tham dự vào con đường của tôi (thực ra mỗi người đi con đường tuỳ khả năng của mình lại đâm hay hơn) sẽ sát cánh bên tôi.
Dù chỉ là một nhân vật. Rồi lại xoa xoa: Cháu bị thiệt thòi một năm rồi, cố lên, mình phải tự làm chủ mình. Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi.
Quả thất vọng khi xung quanh thường coi truyện là một thứ xa xỉ. Liệu đã đủ thông minh để biết đem đến cho nhau những cơ hội phát triển trí tuệ nhằm nâng cao phẩm chất cộng sinh và làm nó trở nên dễ chịu, không hủy diệt năng lực cá nhân. Hoặc có nhưng không nhiều.
Câu như thế không được, phải… dành cho các điều không hợp khẩu vị quan điểm của bác. Thế là có cớ mời anh ta chiếc kẹo. Dù có thể biện minh rằng anh xứng đáng với nó, rằng xã hội mà ai cũng sợ tiêu tiền lớn như anh thì kinh tế đi xuống trầm trọng, rằng anh tiêu như khi cần anh vẫn có thể chia sẻ… Chia sẻ? Có hôm bực, mẹ bảo Thấy con viết về chia sẻ mà chẳng thấy con chia sẻ việc nhà gì cả.
Có những lúc tổ chim bị gió thổi xuống. Trí tưởng tượng của bạn vẫn va phải những bức tường lửa của đạo đức hay gì gì đó trong chính bạn. Tôi chốt trong, không thưa.