Xin bạn nghe chính ông Franklin kể chuyện lại: "Tôi nghe người ta nói rằng trong tủ sách ông ta có quyển sách rất hiếm, quý, tôi bèn viết cho ông vài hàng tỏ ý ước ao được đọc cuốn ấy lắm và xin ông làm ơn cho mượn trong vài ngày. ít tháng trước khi quy tiên, cụ cho chúng tôi coi một tấm hình chụp ba chục năm về trước. (Bạn nên để ý rằng, trong đoạn cuối đó, hai chữ "tôi" và "ông" quan trọng khác nhau.
Và ông không bao giờ quên chuyện đó hết. Vụ làm ăn đó lớn lắm, vì giao kèo sẽ thi hành trong một năm. Bà cất ngôi nhà ấy, yêu mến nó, trang hoàng nó bằng tất cả những bảo vật thu thập được ở châu u.
Thịt thì dai, khoai thì nát. Nhưng buổi sáng hôm đó, ông thức dậy, thấy cuống họng đau lắm. Nếu ông giúp tôi việc đó, tôi sẽ lấy làm quý hóa lắm và mang ơn ông vô cùng.
Tâm trạng con người là như vậy đó. Cái thời đó, bao giờ anh cũng thắng trong các cuộc tranh biện. ở vào địa vị ông, có lẽ tôi cũng hành động như ông.
Nhà sứ giả chỉ việc chú ý nghe và kết quả là ông tướng quạu đó thành ra thuần hậu, chịu trả hết số tiền đã thiếu công ty và chịu rút đơn không kiện công ty nữa. Như vậy, ông vừa dùng tai và mắt để nhớ. Như vậy, ông vừa dùng tai và mắt để nhớ.
Cái đó mới thật nguy hại. Ông giàu có nhờ giọng êm ái, ôn tồn, thân mật của ông. Nhưng chính đó là nguyên nhân sự thành công của một trong những nhà ảo thuật danh tiếng nhất từ xưa tới nay.
Nhưng có một nhà sản xuất khôn khéo hơn họ nhiều vì ông ta đã thâm hiểu khoa dẫn dụ người. Ai cũng biết điều đó, vậy mà chúng ta lễ phép với người dưng hơn là với người thân trong nhà. Anh là người hầu bàn khéo nhất tỉnh Nữu Ước này.
Đừng mất thì giờ nghĩ tới kẻ thù của bạn. Các cô bán hàng còn mải cười giỡn, chuyện trò trong một xó. Hai người lại đứng trước cửa sổ, ông Eastman nhũn nhặn và kín đáo như thường lệ, lấy tay chỉ những công cuộc ông đã gây dựng để giúp nhân loại.
Tôi tưởng tượng nhà buôn đó tự nhủ: "Nếu ông ta đương gặp sự khó khăn, thì có thể nhờ cậy mình được. Đứa nhỏ khoe, khua muỗng trong cái soong: "Ba, ngó này! Hôm nay, chính con nấu cháo". Bông có mắc gì đâu, nhất là lúc giữa mùa.
Đó là quy tắc thứ chín. Thiệt là một cuộc đâm chém vô lý và vô ích. Ông ta kể lại: "Tôi mất hẳn tiếng.