Ông ấy nói: "Tôi đưa cho một ông muốn gởi tiền tại ngân hàng, một tờ giấy có in sẵn những câu hỏi để ông trả lời. Giữa sự kinh ngạc của mọi người, Hoàng đế đâm hoảng, cậy Vương hầu Von Bulow nhận giùm hết trách nhiệm thay vua. Có một định luật quan trọng nhất mà chúng ta phải theo khi giao thiệp.
Xa vọng mà giữ được trong những giới hạn cho vừa phải thì tốt nhiều hơn là hại. Nó vô cùng hiệu nghiệm. Ông nhũn nhặn quá, ông Mc.
Đáng lẽ tôi không nên mua thì phải". Đừng bao giờ chê ai là lầm hết". Nếu một người đối với bạn chỉ có lòng thù và ác cảm, thì có dùng đủ các lý luận, bạn cũng không thể nào dẫn dụ người đó theo quan điểm của bạn được.
Làm việc trong một phòng như phòng này thực là một cái thú. Làm rồi, ít lâu sau mới tính tiền, tôi phải trả một giá "cứa cổ". - Đã hành động khéo chỗ nào? Có thể khéo hơn được không? Ra làm sao?
Sau khi coi hết các phòng rồi, bà đưa tôi đi coi nhà để xe. Rồi thì: Kẻ nào bắt buộc nghe ai. Không có thì giờ học, nhưng có một thiên tài trời cho riêng dân ái Nhĩ Lan là bẩm sinh đã biết nghệ thuật làm cho người khác thương mình.
Nhà tôi ngạc nhiên vô cùng. Giọng chàng tốt; chủ nhật hát ở nhà thờ và thỉnh thoảng hát trong những lễ cưới để kiếm vài mỹ kim. Chỉ mang lại bất hạnh cho gia đình và diệt hết nguồn ân ái mà mấy bà quý hóa nhất.
Mới mười tuổi ông thấy rằng ai cũng cho tên họ của mình là vô cùng quan trọng. Trong những ngày đen tối nhất của cuộc Nam Bắc chiến tranh, Lincoln viết thư mời một ông bạn cũ ở xứ Illinois tới Washington để bàn về vài vấn đề. Vậy tất cả việc thiện hay nỗi vui mừng mà tôi có thể mang lại cho đồng bào tôi, tôi phải làm ngay từ bây giờ.
Trong phiên nhóm, một ông tòa hỏi ông S. Ông gợi tới một tình đáng kính và rất trong sạch, tình con yêu và kính mẹ. Phép lịch sự cần thiết cho hôn nhân cũng như nhớt cần cho máy chạy.
Tôi ra tận cửa, đón ông, vô cùng niềm nở. Những điều tôi chỉ cho bạn, không phải là những thuật xảo thủ, những mánh khóe để thành công đâu. - Không hiểu tại sao một người có tài như thầy mà không làm cho nhân viên của mình có một năng lực sản xuất khá hơn được?
Cho con chó chạy lại đàng xa kia đi, cho khuất mắt tôi. Tại những cao lâu đó, khách ăn được đãi như người lương thiện, biết trọng danh dự. Thiệt ra, hết thảy mọi người - cả người mà bạn thấy trong gương của bạn nữa - cũng tự quý trọng mình, và cảm thấy mình cao thượng đại độ hơn người.