Quả là một cuộc sống mà anh hằng mơ ước! Ngừng lại một phút, anh cố gắng nhớ lại những điều sau cùng Jones đã nói. Cậu đoán thử xem là chuyện gì nào?
Và chính cậu là người sẽ làm điều đó. Thế nhưng làm thế nào có thể xác định phạm vi thẩm quyền cho các nhân viên của mình? Phải chăng cũng có nhiều mức độ, phạm vi thẩm quyền khác nhau? Anh nghĩ đến Josh và Jennifer, và về những công việc mà anh sẽ giao cho các nhân viên của mình. Từng bước một, họ đi sâu vào từng phần của dự án và làm rõ những thắc mắc của James.
- Theo tớ biết thì bộ phận của cậu lúc nào cũng hoàn thành tốt công việc. Phải thừa nhận là thái độ lúc đó của cô ấy làm tớ hơi lo lắng, nhưng kỷ luật nhân viên vì đã làm việc kém hiệu quả là một phần trong công việc của nhà quản lý kia mà! Vì thế tớ mạnh dạn nói thẳng cho cô ấy biết nhiệm vụ đó chỉ cần một ngày đã có thể hoàn thành, trong khi cô ấy lại kéo dài thời gian làm việc mặc dù đã biết dự án này rất eo hẹp về thời gian. Tớ biết cậu có khả năng đánh giá con người rất tốt.
Và tệ hơn là sự khác biệt này đang mỗi ngày một rõ rệt hơn! Quả thật là đúng như thế, tất cả nhân viên cùng phòng với Jones đều cảm thấy như vậy. Anh để ý thấy nhân viên của mình cười đùa nhiều hơn.
Cậu đoán thử xem là chuyện gì nào? James cảm thấy rất vui. Và James cứ day dứt mãi khi biết hai vợ chồng Jones được thoải mái tận hưởng những ngày nghỉ ở tận vùng đảo Hawaii xinh đẹp.
Áp dụng mức độ này khi bạn cần thu thập thêm thông tin trước khi tiến hành ra quyết định. Sau đó, hai anh em họ lại tiếp tục thi đỗ vào cùng một trường đại học và lại may mắn được xếp vào học chung một lớp. Khi nhìn thấy nụ cười bắt đầu nở trên môi James, Jones nói:
Càng ngày anh càng cảm thấy Sau đó, hai anh em họ lại tiếp tục thi đỗ vào cùng một trường đại học và lại may mắn được xếp vào học chung một lớp. Xét cho cùng, trường hợp này cũng chưa gây ra thiệt hại gì lớn, đúng không? Tớ tin là mọi việc rồi sẽ ổn cả thôi.
Trong khi đó, lịch làm việc của James lại chẳng cân đối chút nào. - Vẫn chưa có gì tiến triển nhiều. Jones bước tới chiếc tủ lạnh nhỏ nơi góc phòng và mang ra cho James một chai La Vie ướp lạnh:
Uống cạn tách cà phê, James quyết định đến gặp Jones để tham khảo giải pháp. - Lâu rồi tớ mới lại thấy cậu vui như thế, James ạ. Và cho đến khi họ vào học cấp một thì bất kỳ người thứ ba nào cũng không thể phân biệt được ai là ai.
Vọng lại ngoài cửa là tiếng cười đùa của các nhân viên, họ cũng rất vui vì đã giải quyết hết công việc trong tuần và nhất là sắp được nghỉ cuối tuần. - Giờ thì tớ hiểu rồi. Nét mặt Josh dần dãn ra và một nụ cười từ từ nở trên gương mặt anh khi đọc xong những gì mà James đã viết trên tấm bảng.