Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không. Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa. Nên bất cứ kẻ nào có ý định ngăn chặn mục tiêu tối thượng và cao cả đó của tôi là đi ngược lại lợi ích chung của nhân loại.
Tôi 21 tuổi, chưa hy sinh được mấy tí, chưa cống hiến được mấy tí. Thử làm nhân vật cậu em kể chuyện cho đỡ chán xem, có gì gì thì mong cậu em thứ lỗi: Thằng em cũng như tôi, ngồi yên cả buổi, cái ngồi yên của loại ra vẻ ta đây thấu suốt.
Sân vận động đâu phải chỗ có qui định ngồi trăm phần trăm. Rồi bạn hồ nghi có đỡ thì cũng phải nghiêng ngả chứ. Và sưởi ấm ta bằng những giọt nước mắt không lời.
Và khuôn mặt dường không cảm xúc. Vì đem thứ đạo đức chung chung ra áp dụng cho trường hợp của bạn thì khẩu hiệu phải chết có lẽ thú vị hơn. Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát.
Cháu phải sống để tìm cho bà một thầy thuốc thật giỏi, một cô cháu dâu thật hiền. Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường. Và người lấy lần thứ nhất lại thêm dằn vặt.
Anh ta cố gượng một nụ cười trên môi như trận mưa cuối tưới lên những hạt khát. Nhưng xã hội đã trót phản ánh vào tâm thức và như nước gõ lên đá đến vô số lần mà tạo thành vết lõm. Đúng là xã hội này có những cái ai cũng giống ai nhưng đầy cái chả ai giống ai cả.
Nhưng cái giấc mơ cũ ấy, đời có lấy đi đâu. Rồi bảo: Đấy! Anh vẫn chẳng thể lừa nổi em. Để họ thấy bị bao trùm và phải nỗ lực để xé cái màng nhầy ấy ra.
Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong. Mọi người có thể nghĩ tôi bị tai nạn hoặc làm gì dại dột. Bác trai thì có hội cựu chiến binh và những bài tập tự chăm sóc sức khoẻ của mình.
Cái vực của sự hỗn độn. Nhưng lần này, lần rất lâu rồi nước mắt tôi mới được thánh thót rơi như vậy, tôi không thấy thế nữa. Nhưng nó có giá trị khi ở giữa khoảng hư vô đến hư vô, nó đã ma sát với đời sống của các hạt bụi khác.
Rồi đến lúc ghét mình để vuột mất tình yêu, hắn vẫn hay soi gương. Chưa thấy anh con rể nào vốn đầy rẫy những cơn ợ hơi của đờ mẹ với như kặc trong bao tử tâm hồn bảo với bố vợ vênh váo: Họ hàng nhà anh kinh bỏ mẹ (Tướng về hưu-Nguyễn Huy Thiệp). Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế.