Họ để khao khát cải tạo đời sống héo khô ngay từ lúc chưa mọc lên. Chỉ hơi rờn rợn và xa cách. Người lớn có quyền nói mình vất vả, rất vất vả hy sinh trong cái khoảng từ làm con đến làm cha mẹ cho đến khi con cái mình làm cha mẹ và sau nữa.
Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ. Vả lại khi người ta đã biết tận dụng cả cảm giác chán viết để viết thì… Tha hồ mà điền vào dấu ba chấm. Bây giờ con hứa với các bác và bố mẹ bật lên, học cho tốt nhé.
Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu. Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau. Nhiều cái oan mà chán không thể mở miệng ra rửa được.
Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết. Cũng là để thăm dò phản ứng. Hình như mắt tôi rơm rớm.
Bon chen với người khác và bon chen với chính mình. Hai chuyện này khác nhau. Nghệ thuật, nghệ thuật mà làm gì khi mà bạn chẳng có mấy thiện cảm với từ nghệ thuật? Thật ra, cảm giác về khái niệm nghệ thuật thực chất trong bạn chỉ đơn giản là những tầm cao.
Tôi hơi chờn sự thân quen hoặc để lại ấn tượng. Tôi bảo ông anh muốn nó sục thì bấm cái nút tròn bên trên thành bể. Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu.
Ông có nghĩ rằng tôi có thể giết vợ tôi bằng chính câu chuyện ấy không? Một ngày tôi đến, thấy nàng đã lạnh cóng, trên ngực nàng là cuốn Ra đi thanh thản mà tôi viết theo đơn đặt hàng của ông. Quá nhiều lí do để sống. Cái đuôi nó rơi xuống màn hình.
Là người thì nên thế. Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được. Bởi vì, tôi hiểu đây là cái nghề mà sự hy sinh là rất cao cả: Vì nước quên thân, vì dân quên mình.
Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn. Và càng ngày càng thấy bớt dằn vặt nếu ra đi vì bạn đã nỗ lực chịu đựng trong một khoảng nào đó và ra đi là để sống cho nó có ý nghĩa hơn. Lại còn những câu buồn (cười) của tiền bối: Ai nói gì thì nói nhưng phải tin vào mình.
Tin một chút, một chút thôi, em ạ. Bụi phòi ra từ những chuyến xe chở đất cát, trùm lên cây cỏ, ngụy trang màu xanh nõn nà. Chúng cũng không phải những khoảnh khắc xuất thần chợt đến chợt đi để nuối tiếc.