Để có những sự phân biệt rõ ràng hơn giữa nghệ thuật và đời sống. Còn sót lại những tôi tiếp tục này. Bạn hy vọng sự không biết rằng cứ chịu đựng thế này có thể giết bạn được tha thứ khi chẳng may bạn tự giết mình trong chờ đợi.
Chỉ khi ta gặp họ, ta mới hiểu họ là ai. Ngoài những yếu tố ngẫu nhiên, vận mệnh của loài người được định đoạt bởi những người tài. Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động.
Có phải em đang muốn nói anh câm đi? Tôi chưa làm thế bao giờ. Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!.
Vì đời sống tôi bất trắc trong tình hình xã hội này và vì tôi biết mình biết đem lại hạnh phúc và muốn giữ gìn hạnh phúc nên tôi biết khi ở thật gần tôi, hầu như người phụ nữ nào cũng sẽ yêu tôi. Chả phải bổn phận gì. Chúng tôi làm theo luật.
Có lẽ mọi người đều ít thời gian bên cha mẹ. À, cháu nhớ lúc dọn hàng mang tấm sắt (để dắt xe lên vỉa hè) vào nhà nhé. Với người không quá lo về thực phẩm thì đánh mạnh vào nhu cầu hưởng thụ.
Sắp tới sẽ có một số thay đổi về lịch trình sinh hoạt để cứu vãn sức khỏe. Nhưng không hiểu sao, vẫn chưa có được trạng thái thoải mái và hăng say. Còn ban đêm thì có chiếc đồng hồ quả lắc trên gác.
Dường mọi người đều liên hệ với nhau bằng những sợi dây tình cảm vô hình. Mệt sao cháu còn đi chơi. Cô gái bảo: Không.
Em muốn sinh ra một đứa trẻ để anh viết về nó. Họ kinh doanh khách sạn. Bác không rõ cháu đi đâu.
Ta thấy đã đủ ớn rồi. - Còn tôi không tin vào sự thành thật của ông. Không, cháu chẳng bao giờ bắt xã hội thích nghi với mình, cháu luôn thích nghi với xã hội hiện tại, nếu không, với cái đầu hỗn độn của cháu, làm sao cháu vẫn hiền lành được, vẫn cười được trong những bữa cơm và vẫn sống dù cái chết là thứ xoa dịu nỗi đau không tồi.
Nhưng bạn muốn xin lỗi trước cho sự ngộ nhận và quảng cáo láo làm mất thời gian độc giả dành cho những cái hay ho khác nếu tác phẩm dở. Nhưng tôi sẽ không kết luận điều đó bằng cảm tính hay lí tính. vì không phải không có lúc chỉ là trò chơi đồ hàng ngô nghê của những đứa trẻ bố mẹ hành nghề luật