Tôi đốt vì nó vô nghĩa. Viết cũng không thú lắm nhưng tốt hơn là trút bớt những ý nghĩ đến trong đêm qua khó ngủ ra cho đầu bớt chật chội. Chính trị là một cuộc chiến.
Nhưng đó không phải là cái bạn muốn. Rồi về tủ để đồ mặc đồ. Tôi biết làm thế nào khi tôi muốn hít thở khí trời.
Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung. Lần trước là sự nhục nhã của một thằng đàn ông. Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi.
Và sự vô tư của họ là sự vô tư của những con lợn. Con còn đau mắt đau đầu không? Tôi: Im lặng. Để chờ một sự thật tươi đẹp.
Tôi gọi 2 miếng bánh ngọt và 1 chai sữa đậu nành. Bởi lẽ em là người phụ nữ bình thường, bình thường nhất… Bác trai có mấy câu tủ làm bạn muốn bội thực.
Người quan tâm đến vấn đề này chứ không đọc liếc qua sẽ có thể hỏi ngay rằng: Cứ cho là thế đi nhưng tại sao có nhiều nguyên thủ quốc gia mà IQ, EQ lại thấp như vậy? Đối với những trường hợp (không phải là hiếm này), chúng ta cùng thử liên tưởng xem… Nằm trên giường cả ngày, lúc nào cũng có người bên cạnh nhưng ít trò chuyện được, những ý nghĩ gì diễn ra trong óc chị? Giờ thay băng, người thân bị xua ra ngoài hết, bạn đi lòng vòng. Có lẽ sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ tôi mới khóc lại được như thế.
Hoàng Lão Tà trong Anh hùng xạ điêu không bao giờ thanh minh dù luôn bị oan lại làm kẻ khác bị oan lây. Và bản thân họ phải tự thoát ra. Chỉ muốn mô tả cảm giác buồn của mình.
Để độc lập và giữ nhân cách trong lúc cùng chung sống với những đồng loại dễ dãi với bản thân khắt khe với người khác, họ phải thông minh và cố gắng trên mức bình thường rất nhiều. Rồi, tôi phải tập chứ. Và tôi ảo tưởng có thể cải tạo cuộc đời (có phải chỉ mình tôi ảo tưởng đâu).
Cũng rất không thích những người ngộ nhận bông lơn thành hằn học. Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc. Có một bộ quần áo trên sàn và bạn mặc nó.
Gã lừ đừ đi đến cái cửa sổ. Nàng quay xuống nhìn thẳng vào tôi. Trong công viên thì toàn ma cô.