Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị. Hoặc: Môn này không phải học. Vòng một cái đai qua người rồi bật máy cho nó rung dữ dội làm người mình cũng rung theo.
Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không? Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc. Họ bảo: Cháu nói thế là nói xằng.
Của tiếng còi xe mòn mỏi triền miên ngoài đường hòa lẫn tiếng chó hàng xóm sủa bên kia bức tường. Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn. Nước mắt chảy thành giọt hẳn hoi.
Trong Tuổi thơ dữ dội? Không hẳn. Bạn sẽ nghe thấy dưới tầng ba tiếng dập cửa, tiếng vặn nước, tiếng giật nước, tiếng khạc nhổ, tiếng bước chân… Chúng không đến dồn dập mà cứ vài giây im lặng mới xuất hiện làm trạng thái mơ hồ của bạn giật mình thon thót. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt.
Xem thi đấu tốc độ cũng thích mắt. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác. Tước từng trang, chúng xù lên, mỗi lần tước, cái ý nghĩ ấy lại ngân nga: Đờ mẹ mày.
Ai có thể giữ được tuổi trẻ nếu bản thân họ không tự giữ mình. Nhưng cứ thử viết xem, biết đâu làm được cái gì đó. Để không khóc, phải cười thôi.
Để tránh nguy cơ nước mắt có thể trào ra và mẹ trông thấy, tôi chống tay vào thái dương để che. Tôi gồng mặt để vẻ lạnh tanh vô cảm xa xăm không bị biến dạng. Đầu tiên định xé cuốn tiếng Pháp nhưng đó là sách mượn.
Ta có thể viết ngược lại, nghĩa là cứu sống con người ta. Nhưng dùng lí trí và nhạy cảm của ông ta để đoán mộng cho tiềm thức của người khác thì rất khó, có quá nhiều dữ kiện thuộc về một người mà người khác không nắm bắt được. Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy.
Tạo nên một thế giới có nền giáo dục như vậy khởi nguồn từ những tiền siêu nhân bị thế giới hỗn tạp còn đầy dã man này tròng thòng lọng vào cổ. Chỉ thấy một tí xíu thất vọng. Càng tuyệt vọng, xu thế ấy càng mãnh liệt.
Cháu thấy bác tội lắm. Bằng không thì bạn cũng chỉ là một con lợn ích kỷ, ngu và hèn. Để tí nữa em bảo cháu vào.