Amikami

Làm tình cô chị kế về chăm sóc bố bị bệnh

  • #1
  • #2
  • #3
  • Và tha thứ cho những cái không hay của nàng. Có người quay lưng lại ngắm hoa. Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc.

    Thế là vô số bịch nylông nước được ném xuống tầng dưới. Khi họ tin vào những lí do chân chính mà mình bịa ra để tự bào chữa. Vậy nên đồng chí ấy sẽ cười mà nói thế này: Tôi chưa nghe danh đồng chí bao giờ.

    Tôi đèo mẹ đi, cố tình lắc lư xe cho mẹ thấy là tôi bực bội. À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái. (Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác).

    Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu. Nhưng đấy là chuyện của buổi sớm. Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ.

    Cái mà bao đời nay, những nhà hiền triết, những anh hùng nhân ái, những nghệ sỹ tài hoa và cả những con người bình thường có tình yêu thương mãnh liệt đã truyền vào thời gian. Có lẽ bản chất của vấn đề là mâu thuẫn giữa mong muốn ổn định và mong muốn vươn cao phá vỡ sự trì trệ đầy hiểm họa của ổn định hời hợt. Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống.

    Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác. Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ. Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn.

    Đôi lúc, bạn có một chọn lựa khác. Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm. Bên mép hắn có một miếng băng gạc trắng.

    Nhưng mà các cậu vốn ưa cảm hứng tự do hoàn toàn. Bạn chưa làm được gì cho họ. Chuyện đi đá bóng và chuyện đi ăn giỗ không giống nhau nhưng tôi hiểu chúng tôi không thích bị người khác làm cái phần mà mình tự làm được.

    Ba năm! Vậy mà anh không nhớ nổi cái số xe. Lúc đó tôi không sợ bẩn, sợ mất lịch sự mà tôi muốn mình thật bẩn, thật ti tiện. Bố là người nói với tôi câu Đi giữa đường thấy tiếng chó sủa đã quay lại thì chẳng làm được trò trống gì.

    Nếu ông sợ cái xã hội này lên án, tôi sẽ thu xếp cho ông đến một nơi hoàn toàn mới lạ. Bởi vì họ bị trò đầu độc âm ỉ của tên phố xá bẩn thỉu làm mụ mị phần nào. Đấy, như kiểu có sương mù trong phòng.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap