Thi thoảng viết nhưng không tiện. Rất có thể bạn sẽ muốn văng tục. Tôi không có bản lĩnh.
à còn nhớ thủa ấy tôi luôn ngồi ngay sát bảng và trong những giờ quằn quại toát mồ hôi đó có lần tôi lỡ đánh một tiếng rắm xuống lớp điều đó làm tôi còn ngượng ngập cả mấy buổi sau dù không biết có ai biết đó là tiếng rắm của tôi giữa những cô cậu học trò ngồi san sát nhau như gia súc bị tống lên xe chở đến lò mổ… Thế rồi, cuộc sống trở nên sôi động hơn mọi ngày. Lẳng lặng về nhà bác chờ xét xử.
Thì anh sẽ chìa hẳn tờ giấy ghi sẵn mẩu đối thoại ấy cho em xem. Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú. Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng.
Hoặc: Con chỉ hoang tưởng. Và sắp tới sẽ lại rắc rối với chuyện học hành đây. Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp.
Mới đó mà tôi đã định chơi trò đấu giá. Dù biết đằng sau chúng không ít sự nhì nhằng. Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức.
Của một thân xác đặc. Đơn giản là vì bạn tránh cho họ nguy cơ trong tương lai sẽ phải chịu đựng một kẻ gàn dở thật sự làm khổ vợ con, họ hàng và người đời. Mai là giỗ mẹ chồng phải mua con gà.
Một điều rất hệ trọng. Sự đồng bộ quay về với mông muội lại từ đầu trước muôn rủi ro của tạo hóa, muôn đe dọa của sự thiếu hiểu biết và cả sự sồ sề của khoa học kỹ thuật hiện đại mà chúng ta đã tạo ra lại đồng nghĩa với hủy diệt. Bác không bán hàng nữa, cho thuê cửa hàng.
Bạn biết thế là rất có hại, thà thức còn hơn nhưng bạn đã kiệt sức. Không gì tự nhiên sinh ra. Khi bạn phải đánh nhau hoặc làm lành với chính mình, thật khó.
Giờ đây, khi cái chú công an hay cảnh sát gì đó đèo tôi về phường trên chiếc xe của tôi. Cuối cùng, đứng trên một góc nhìn (cứ coi như) toàn vẹn, dung hợp các mặt của đời sống, như thể toàn bộ những gì thuộc về bạn chỉ là một con mắt (có thể là) tròn xoe hấp thụ mọi phương hướng của cái vũ trụ nằm trong và ngoài nó thì bạn chưa biết một tí gì cả. Khi xã hội có giáo dục, con người được dạy cách điều tiết cái đồng hồ cát và chất cát trong mình.
Ngoài cửa là một giàn gấc xanh trên đầu một cái sân lát gạch khá dài. Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người. Cháu không tranh luận, không đủ sức tranh luận.