Trận trước thắng, thành phố Hồ Chí Minh có đến trên dưới 500 ca tai nạn giao thông, gấp năm lần bình thường, mấy người chết. Ông đặt tay nàng lên vành tai và nói: Anh muốn thú nhận với em một điều. Bà già vục đầu vào thùng rác.
Vào đây, trời trở nên dịu hẳn. Hơn nữa thì bọn tham nhũng cũng không phải thứ mạt hạng chỉ biết chửi bậy ngoài đường như anh ta, cô ta. Đến tầng mà lúc về tôi hỏi cậu em mới biết là tầng 3.
Vậy thì chuyện của ông sẽ chỉ được in duy nhất một bản. Hơi hơi nghĩ biết đâu dây thần kinh nào đó đã trục trặc và bạn phải nghe tiếng tít tít suốt đời như gã thuyền trưởng trong Peter Pan bị ám ảnh bởi con cá sấu đồng hồ. Mọi người gọi: Ngheo! Ngheo! Tôi không đáp.
Nhưng đành phải nhả ra. Rất có thể bạn sẽ muốn văng tục. Chị cả đi lấy chồng để lại căn phòng.
Tôi từ giã mái trường cấp III. Khi nó ngừng chứng minh, những đứa trẻ bất hạnh không được nuôi dưỡng trong tình thương như những kẻ có tài nhưng ác kia, ngày một nhiều. Là dông dài, là ngắn ngủi.
Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai. Nhân cách chứa đựng không ít tố chất tài năng. Nhưng tự lúc nào yêu viết mà không hay.
Người đọc khách quan có thể nghĩ có gì mà phải mặc cảm, hắn đã không sai và hắn vẫn chưa cũ. Bác không biết cái sân bóng bạn đến nó dễ chịu đâu. Bạn không dại gì mà đấu tranh tư tưởng xem nên dậy kéo lê cái thân xác rã rời đi học hay cố vùi vào giấc chập chờn và dậy ăn sáng vào tầm 2 giờ chiều.
Vậy ra là tại những lần như thế này. Và đã nghe thấy 2 cú điện thoại, 1 lần bấm chuông, và tiếng ồn từ những người thuê nhà. Bạn sẽ thôi ngạc nhiên khi nhận ra đó là sức mạnh tinh thần của đam mê.
Dễ thôi con ạ, con viết lại xem nào… Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới. Nó phiêu lưu trên khuôn mặt nàng và sẽ sàng dừng lại ngay trên bờ môi.
Người ngoài chỉ tin, thờ ơ hoặc chế giễu. Khá nhẹ nhõm và yên bình. Tôi cho mình quyền bỏ học đến sở thú mà không báo cho ai cả.