Nhà văn áp tay nàng vào ngực mình. Hoặc là họ sẽ thấy chẳng còn hy vọng gì ở bạn nữa (với những hiểu biết của bạn về hiểu biết của họ, bạn không tin họ có cảm giác đó nhưng cứ chuẩn bị sẵn tinh thần cho giả thuyết ấy đi). Nơi chúng không thèm đớp miếng mồi ẩn dụ nhạt hoét.
Mệt và không thích thú. Và khuôn mặt dường không cảm xúc. Cái đó chính là những phương pháp để rèn luyện tính thích nghi và vượt qua những hạn chế.
Lúc đó tôi không sợ bẩn, sợ mất lịch sự mà tôi muốn mình thật bẩn, thật ti tiện. Tất nhiên là anh không đích thân cắn trực tiếp mà anh lại dùng đến những con chó ngao của anh. Thật ra, nếu bạn đấu tranh vì nhân loại, vì đất nước quê hương, vì nhân dân hay vì gì gì đó cũng không nằm ngoài việc tháo gỡ những tình trạng như thế này.
Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa… Có thể tạm gọi là giấc mơ đa tầng. Nhưng đây là một trận bóng.
Hoặc tôi chuyển lớp. - Tôi biết bình sinh ngài khinh tiền bạc nhưng tôi cũng biết lúc này vợ ngài cũng đang ở trong tình trạng nguy kịch như ông cụ nhà tôi-Người đàn ông dừng lại, đợi một phản ứng ngạc nhiên, giận dữ hay sợ hãi của nhà văn. Làm thế nào để ngừng viết.
Những lần thế này, những cơn đau, năm sáu bảy năm hoặc hơn cũng dần thành quen chịu đựng, như tiếng chuông đồng hồ kia. Trong khoảng thời gian ấy, tôi vẫn đến lớp, thỉnh thoảng nghỉ một tiết thấy không ai thông báo gì. Bố muốn yên ổn và sợ cho bạn.
Tiếng máy của mình đã tắt. Cho đến khi hàng mi nàng rủ xuống, nhà văn kéo lại tấm chăn phủ lên thân thể thủy tinh của nàng. Phần còn lại của cái đèn là tính từ hông xuống có thể gọi là chân.
Điểm Anh thấp hơn thực lực. Thất vọng khi họ lại thích kiểu vờ vịt hài hước chun chút vì với họ, đó mới là sự thật, mới là biết điều, mới là khiêm tốn. Nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác.
Đêm nay viết, ngại thay bút mới. Có lẽ mình nên im lặng. Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này.
Chứ trước đây thì um nhà rồi. Thế là bạn quên nó đâu có quyền gì mà cấm bạn chọn cả hai hoặc chả lựa chọn gì cả. Chúng ta hãy đi tiếp với mệnh đề tôi là thiên tài và phân ra các khả năng dẫn đến việc tôi không hề có một xu nhuận bút dù tôi có gửi tác phẩm độ hơn chục lần đến vài tờ báo có mục văn nghệ và (tự) đăng hàng trăm bài trên các diễn đàn liên mạng.