Đôi khi những sự quá muộn làm đời sống trở nên vô nghĩa. Hắn cũng đang không cảm nhận được. Và người lấy lần thứ nhất lại thêm dằn vặt.
Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu. Cho đến bây giờ vẫn thế, họ vẫn luôn chứng kiến tôi nằm ườn, viết lách, gõ, và đi đá bóng. Mai là giỗ mẹ chồng phải mua con gà.
Người lớn thì thật xa lạ. Tước từng trang, chúng xù lên, mỗi lần tước, cái ý nghĩ ấy lại ngân nga: Đờ mẹ mày. Nhưng thực ra, dù đứng ở phương diện nào mà nâng nó lên thành tầm cao thì cũng là nghệ thuật.
Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó. Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm. Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?.
Tôi ngồi đây, chẳng làm gì cả, chẳng bán mua gì cả, tôi đợi cô tôi. Đang có cảm giác người mất hết sức lực, đi bộ cũng đau mà vào sân có thể thi đấu khá bình thường. Á à, cá không ăn muối cá ươn… Tưởng tưởng chơi chút vậy thôi, ai dám hỗn.
Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá. Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu. Vừa là chị họ, vừa là sếp của tôi.
Tôi nhỏ bé cứ lởn vởn xung quanh, vì kỹ thuật cũng có sơ sơ nên không để bác dắt qua. Về phần cái ác thì vẫn luôn củng cố và bành trướng địa vị của nó. Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng.
Thế giới cũng không phải không có người biết điều và lịch sự: Cháu ơi lấy giùm bác đĩa cơm. Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do. Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc.
Có một bộ quần áo trên sàn và bạn mặc nó. Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát. Vừa rồi đi đá bóng với thằng em về qua bị tắc mãi ở đó.
Nhưng cũng không phải hắn hờ hững với sáng tạo, có những lúc hắn biết mình thực sự đam mê tìm đến cái mới. Mà dù có biện chứng ảo giác nhiều khi thật hơn thật thì bạn vẫn tin vào tính chân thật của đời sống. Thà tát mình còn hơn.