Tuần tiếp theo, tình hình công việc diễn ra không được suôn sẻ như trước. Trước mặt James là hồ sơ của dự án mà sếp đã giao cho. Một buổi tối nọ, vì phải giải quyết một số công việc còn tồn đọng nên James lại một lần nữa để lỡ bữa tối cùng gia đình.
Tôi tin rằng những chuyện như thế này sẽ không bao giờ lặp lại nữa. Nét mặt Josh dần dãn ra và một nụ cười từ từ nở trên gương mặt anh khi đọc xong những gì mà James đã viết trên tấm bảng. - Lâu rồi tớ mới lại thấy cậu vui như thế, James ạ.
Có lẽ cô ấy cần được hướng dẫn nhiều hơn mà thôi! Thật ra, tớ nghĩ mọi chuyện diễn tiến rất thuận lợi. Bận rộn với công việc mới nên thời gian đầu, họ không còn gặp nhau thường xuyên như trước nữa.
Nhóm của James đã có quá nhiều khó khăn rồi, đặc biệt là vào lúc này, khi hy vọng đang lóe sáng trước mắt họ. Đã có rất nhiều lời than phiền của các đồng nghiệp cũng như của cấp trên, chủ yếu là về sự bận bịu thường xuyên và về tính khí cáu bẳn của James. Tớ yêu cầu cô ấy nhắc lại tất cả những gì mà tớ đã nói với cô ta khi giao dự án đó.
James bước đến tấm bảng trắng của Jack và lấy một cây bút lông: Sau đó, hai anh em họ lại tiếp tục thi đỗ vào cùng một trường đại học và lại may mắn được xếp vào học chung một lớp. Khi giao việc, cần phải xác định cụ thể thời hạn hoàn thành công việc.
- Theo tớ biết thì bộ phận của cậu lúc nào cũng hoàn thành tốt công việc. Khi giao việc, tớ cũng làm những việc cần thiết như thường lệ. Có lúc anh vẫn muốn tự mình làm lấy mọi công việc hoặc giao hẳn cho ai đó đáng tin cậy và yên tâm đón chờ một kết quả tốt đẹp.
Thật ra, tớ nghĩ mọi chuyện diễn tiến rất thuận lợi. Nhưng giờ đây, chính anh cũng đang xem xét lại triết lý cổ điển đó. Theo Jennifer, cô ấy chỉ làm những gì cần phải làm.
Và tôi nhận ra rằng, mặc dù "triệu chứng" khó khăn của mỗi người là rất khác nhau, thế nhưng tất cả họ đều đang cần đến một "loại thuốc điều trị": đó là cách ủy thác công việc sao cho quy trình tổng thể được hiệu quả hơn. Xét cho cùng, trường hợp này cũng chưa gây ra thiệt hại gì lớn, đúng không? Tớ tin là mọi việc rồi sẽ ổn cả thôi. Anh thường phải bỏ bữa sáng để đến văn phòng sớm hơn một chút, tranh thủ thời gian để cố làm hết những công việc đang còn chờ anh giải quyết.
Mặt khác, anh cũng nhận thấy khối lượng công việc đã giảm bớt. Tôi tin rằng những chuyện như thế này sẽ không bao giờ lặp lại nữa. Điều đó làm tớ cảm thấy rất vui.
"À phải rồi!", James vừa lẩm bẩm vừa viết thêm một ghi chú khác: Vậy cậu đã làm gì để ổn định trở lại? Sau đó, tớ còn học thêm từ Jennifer vài điều nữa trước khi biết cách giao việc sao cho hiệu quả.