Nhiều đời hoa phải tan tác vì những lời đường mật nầy. Tình yêu của những kẻ mắc tật không khác ái tình của người lành mạnh. Nói vậy không có ý bảo bạn trai lúc yêu không biết tỏ ra âu yếm.
Tình yêu ấy đòi hỏi sự bảo trợ tức là các hy sinh như núi thái sơn của người cha. Có nhiều đ àn bà tốn thuốc rượu nhiều tại lỗ miệng quá dữ. Biết bao bạn trai thả hồn về những biển mộng về tình yêu.
Mà khi họ không có gì nhất định từ thể xác đến tâm hồn thì am hiểu họ không phải chuyện chơi. Không phải họ không có những tâm tưởng tân kỳ, nhưng lòng họ không để ý tìm những sự phiền toái. Ông là trường của khôn ngoan.
Tâm hồn họ là một cánh rừng hiểm bí khó ai hiểu được. Nhưng bạn cũng phải hết sức dè dặt. Có kẻ tưởng mình mang một chứng bệnh gì quái gở do những tư tưởng ô uế xác thịt.
Chớ nên có một quan niệm tu trì sai lầm thì nguy hiểm. Tôi chỉ nói mặc cảm thôi chớ chưa nói những trường hợp bạn trai nói thẳng rằng người nữ nầy yếu, người nữ kia làm cái trò gì ra trò trống gì. Nếu bạn có lần vấp ngã trong hố lầy dâm ô, không còn lòng băng tuyết của bông huệ thì ít ra hãy nỗ lực làm một chiếc sen vươn mình lên giữa bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
Ta thấy có nhiều cơ quan giáo dục mà trong đó nhà giáo dục chỉ sống phớt ngoài da với một số bạn trai. Thưa bạn! tất cả các quan niệm trên đều sai lầm không phải trai gái lớn lên là phải yêu nhau, lấy ái tình làm lý tưởng. Có thứ trực giác suy lý rất có giá trị mà người ta hay dùng trong khoa học.
Những cơn nỗi phồng của người lạc quan ấy lại xẹp xuống thế lại bằng bầu khí sầu thảm tợ tang ma. Họ lại tìm riêng trong khối bạn ấy một người tâm giao. Chúng ta nói cái bản chất thuần túy của nó.
Cổ của bạn trai từ 17 tuổi về sau phát triển chậm và có dung dạng gần nhất định sau 20 tuổi. Họ hết mơ người yêu đến viết thư tình. Nói vậy họ sợ mích lòng bạn gái lắm đấy, nói mà lo lo, lo nhưng vẫn nói vì tin mình và phải cho thiên hạ biết mình là phái mạnh.
Những điều tôi vừa nói ở mục trên làm sáng tỏ thái độ bạn trai. Gia đình họ có chuyện lôi thôi, họ tự xen vô giàn xếp. Vài bữa chải rẽ một mé.
Họ không để ý cho lắm kiểu hớt nào coi được cho đầu họ mà chạy theo kiểu hớt của một thời. Họ không đáng trách đâu mà đáng ta giúp đỡ qua thời kỳ nguy hiểm nầy. Nhưng cái bầu khí của các người có cổng cửa lễ giáo, luân thường làm cho yên tĩnh.