Tôi phải nhớ lại, sống và cảm nghiệm lại chấn thương đó. Cách để tiến bộ trong đời sống là học hỏi gương mẫu đời sống của những người đã thành đạt. Không có nó, chúng ta chỉ sống có một nữa.
Vì dụ, nếu giám đốc của bạn la rầy bạn và bạn cứ nghĩ đi nghĩ lại chuyện ấy suốt cả ngày, liên tục nghĩ đến việc bạn bị chửi mắng, thì bạn sẽ càng cảm thấy tệ hại hơn mãi. Khi những học viên (thành viên của băng tội phạm) được hỏi tại sao chúng có thể giết một người, chúng đọc ra vanh vách một tràng 37 lý do, trong đó có những lý do sau đây làm tôi giật mình: Nếu có ai nhìn tôi ra vẻ giỡn chơi, nếu có ai hỏi tôi ở đâu, xin tôi một đồng, nếu có ai đi đứng buồn cười, nếu có ai đụng vào miếng bánh tôi đang cầm, nếu có ai cắt tóc tôi xấu. Tôi nhận thấy chúng ta cần vung trồng một số cảm xúc để giúp chúng ta sống thoải mái và sung sướng.
Vậy đâu là cách để thay đổi tiêu điểm? Đơn giản thôi, chỉ cần hỏi một câu hỏi mới. Nhưng khi tôi suy nghĩ về danh sách các đức tính của Ben Franklin, tôi tự hỏi, "Được rồi, mày đã lấy tình yêu làm một giá trị, nhưng ngay bây giờ mày có yêu thương không? Cống hiến là một giá trị lớn của mày, nhưng ngay lúc này máy có cống hiến không?" Và câu trả lời là không. Bằng cách đố kỵ sự giàu sang của người khác, chúng ta dễ kích động mình để xa tránh chính sự đầy đủ về của cải mà mình cần và ao ước cho đời sống.
Những câu chuyện họ kể cho tôi thật khó tin. Chỉ có những kết quả. Và Benjamin Franklin cười ồ lên rồi thêm đức tính thứ 13 vào danh sách của mình.
Có thể chúng ta không ý thức về lý do đó, nhưng chắc chắn luôn luôn có động cơ nào đó thúc đẩy hành động của chúng ta. Kế đến, thêm từ "đôi chút" vào làm cho câu nói dịu hẳn đi. Khi người ta căng thẳng, người ta ngưng thở, làm cạn sinh lực của mình.
Mitchell đã hiểu rằng bị tổn thương, tức giận và thất vọng sẽ không thay đổi được cuộc đời mình, vì thế thay vì để ý đến những gì anh không có, anh đã tự nói với mình, "Tôi còn có những gì? Tôi thực sự là ai? Tôi thực sự chỉ là thân xác tôi, hay tôi còn có gì hơn nữa? Tôi có thể làm gì bây giờ, thậm chí còn tốt hơn trước nữa?" Hãy tìm ra những mẫu gương đã đạt được những thay đổi lâu dài; tôi cam đoan là những người này đã có những lựa chọn để thay thế cho những lối ứng xử cũ. Những kiệt tác đòi hỏi thời giờ.
Sau cùng, một trong những nguồn tài nguyên chúng ta đang phá hoại là lớp đất màu trên mặt đất. Ta có thể có những giá trị lớn, những qui luật lớn để bênh vực những giá trị ấy, biết đặt đúng những câu hỏi cho mình, nhưng lại không sống những giá trị của mình trong thực tế không? Nếu bạn thành thật với chính mình, bạn biết câu trả lời là có. Sức mạnh này chính là dụng cụ tôi dùng để làm tăng vọt mức độ tự tin của mình và khả năng hành động cũng như tạo được kết quả đáng kể.
Nó có thể đơn giản như việc đóng góp vào các công việc chung trong làng xóm, khu phố, hay lớn hơn như lập một quĩ cống hiến cơ hội cho những người kém may mắn. Và bạn có thể tưởng tượng ra đây là một công việc khá hấp dẫn. Vấn đề là ở chỗ chúng ta đều không ý thức sử dụng những năng lượng này.
Tôi sẽ tăng cường các mối quan hệ. Sức mạnh của khối óc con người kỳ diệu như thế, nhưng nó chỉ có tác dụng nếu bạn biết sử dụng nó, nghĩa là bạn biết đặt những câu hỏi. Sự lo lắng này sẽ ảnh hưởng cách bạn suy nghĩ về những người chung quanh, các đồng nghiệp, khả năng kinh tế của bạn và các cơ hội nói chung.
Nó là một cơ hội và lời mời gọi để bạn đòi hỏi bản thân mình nhiều hơn là người khác mong đợi ở bạn và để bạn đón nhận được những phần thưởng do quyết tâm của bạn mang lại. Hiểu và sử dụng được những sức mạnh của khổ đau và vui sướng sẽ cho phép bạn mãi mãi tạo được những thay đổi vững bền và những sự tốt đẹp mà bạn ao ước, cho bạn và những người bạn thân thương. Thế nhưng, bạn đã có bao giờ kinh nghiệm rằng một việc bạn cứ trì hoãn hết ngày này sang ngày khác, bỗng dưng bạn cảm thấy ép buộc phải làm, phải làm xong không? Chuyện gì đã xảy ra? Lúc đó bạn đã thay đổi cách đánh giá của bạn về cái khổ và cái sướng.