Lại còn hăng nữa chứ. Trước mỗi đợt đội ta tấn công thì rộ lên như phong trào. Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không.
Để không bị làm nhục (sự tha thứ và chịu đựng của ta cũng chỉ có giới hạn). Ta đâu ham hố thắng thua. Cũng như còn đặt cược ở sự ngẫu nhiên trong cuộc chiến thiện-ác chính trong mỗi con người giữa loài người.
Có thể leo lên băng ghế cao hơn để nằm nhưng nóng hơn. Để bạn có thể dần vẫy vùng trong xoáy hoang mang, lung lay theo nhịp lung lay của nó. Ông cụ bảo thích nhấm nháp sự đau đớn ấy.
Nhưng thế tại sao ta không sướng? Rao giảng cũng là chơi. Rồi, tôi phải tập chứ.
Tôi cũng không phản đối đâu. Có một cái gì đó cản trở họ, chúng ta. Năm ngoái, đi chụp phim ở phòng khám tư, có anh bác sỹ xem xong bảo cái xương chốt sau gáy (nguyên văn là xương sàng sau, thử dịch tiếng Việt ra tiếng Việt lần nữa cho dễ hiểu) dày quá khiến não nở ra mà hộp sọ không nở ra được.
Chúng tôi thương hắn, thương gia đình hắn. Cái mặt, cái bộ dạng mình bình thản và nhơn nhơn quá. Nó làm con người không còn thời gian hay năng lực quan tâm đến nhiều đồng loại, đến những sự bất công.
Biết đâu cứ phải thấy những cái chết, những bi kịch họ mới chịu công nhận thật lòng một điều đơn giản có từ ngàn năm nay: Không thể ép tâm hồn mặc quần áo theo cỡ của một tâm hồn khác. Những bồn hoa cúc vàng rung rinh trước mặt. cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài.
Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!. Ai rủ em? Cô liếc sang cậu bạn ham chơi ngồi cạnh tôi. Nói chung, ở đâu thì cũng tìm được cách lấp bớt những khoảng trống vô nghĩa dụ dỗ cơn đau hoành hành.
Và cuộc đấu tranh hiện tại của bạn là với chính những người thân. Bạn bỏ một buổi bấm huyệt để viết. Cũng có hôm ngủ khá say.
Mà đếch giấu được những dòng nước mắt chả hiểu sao cứ đòi li dị cái thân xác đầy nhục nhã ấy để rơi đánh bịch xuống đất. À, thì ra… Tiếng reo ngô nghê trước hai con chó của thằng em tôi làm tôi giật mình. Có được dù chỉ một cái cảm giác chung ấy, những người tài mới có thể kết dính ít ra là trong một công việc chung: Cải tạo những sự ngu dốt còn lại bằng quyền lực.