Muốn đọc cuốn sách này được nhiều ích lợi nhất cần có một đức tính cốt yếu, quan trọng hơn cả những định lệ và quy tắc. Không ai nhớ ông đã làm gì, nhưng người ta thấy bà Lincoln trong lúc cơn điên lên đến cực điểm, liệng một tách cà phê nóng vào mặt chồng, ngay lúc đông đủ các khách trọ khác. Thì cô ta ăn tiền của tôi, phải khen tôi là sự dĩ nhiên.
Carnegie tức khắc trả lời: "Thì đặt là Công ty Pullman tất nhiên rồi". Không có gì làm cho tôi xao nhãng hoặc làm chậm trễ công việc đó được; vì cơ hội sẽ không tái hiện nữa". Chỉ có vài lời tự nhún và khen ngợi mà Von Bulow đã làm cho một ông vua kiêu căng đương bị xúc phạm biến thành một bạn thân, tận tâm với mình.
Thầy có giọng nói của một tài tử. Chúng ta đều khát những lời khen chân thành mà than ôi! ít khi người ta cho ta cái đó. Rồi hãng dùng phương pháp này để thâu những số tiền đó.
Những điều đó cần cho chúng tôi mỗi tuần để lựa kỹ những giờ phát thanh tiện hơn hết. Tôi tính thử làm càn một lần nữa xem sao. Mắt lòa, cụ không trông rõ hình, nhưng câu hỏi độc nhất của cụ là: "Trong hình bà bận áo gì, cháu?".
Nếu không như vậy, chúng tôi sẽ kiện nhau, tôi sẽ mất tiền và làm cho một khách hàng tốt hóa ra một kẻ thù của tôi. Tôi nhất định làm cho bà ấy đương thù ghét tôi, phải có thiện cảm với tôi. Những con heo thản nhiên đối với những giải thưởng đó cho ông cái cảm tưởng rằng ông rất quan trọng.
Trong những trường hợp thuận tiện nhất, cũng đã khó mà sửa được ý kiến của người khác. Không, ông nói: "Thầy có thể nghiên cứu việc này được. Xin bạn nhớ rằng chỉ có cách luôn luôn thấy ở trước mắt những quy tắc đã trình bày, mới có thể áp dụng nó được một cách tự nhiên, không khó nhọc, như cái máy, và làm cho những quy tắc đó thành ra bản tính thứ nhì của bạn.
Mà có ai cầu tôi cải chính đâu! Tôi bảo ông ta rằng câu đó của thi hào Shakespeare. Muốn cảm động ai và dẫn dụ người đó tới hành động, chỉ có một cách là người ta muốn gì, cho người ta cái đó. Sự cải cách đó rất được hoan nghênh: người ta thấy tờ báo có vô số bài hay.
"Thần đâu dám có ý đó. Đúng vậy, ông Eastman trả lời - Tôi chở nó tự bên Anh về. Bạn cứ yên lòng: Ông không hỏi mượn tiền người đó đâu.
Hãng tôi cũng có làm những ván lót tường. Tối, nó ngủ trên một gác thượng ghê tởm, sát mái nhà, cùng với bọn du côn cặn bã của thành Luân Đôn. Sau cùng, nếu biết vuốt ve chiều chuộng vợ thì bảo sao vợ nghe vậy, không cãi lại nửa lời, và có muốn bịt mắt họ cũng được nữa.
Chưa bao giờ tôi lãnh được một mối hàng quan trọng như vậy. tới nỗi ông này hoảng lên, gọi điện thoại bảo ông Mahomey rằng không chịu nhận kiểu máy đó đâu. Hết thảy những kẻ thất bại đều thuộc hạng người đó".