chờ chuông reo nơi lớp ôn thi đại học chật chội phải ngồi xổm chép những áng văn trong hai giờ đồng hồ đến hết giờ thứ nhất thì mông bắt đầu tê dại và cứ phải ngồi cắn răng ghi chép và khắc khoải đến hết giờ còn lại cứ như thế hàng tháng trời và chẳng ai biết từ khi ấy mông tôi bắt đầu dị ứng với giảng đường kể cả với đệm xe máy Em muốn mỗi lần xoay tràng hạt, em lại nhớ tới một người thân và nghĩ về người ấy. Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra.
Mà đếch giấu được những dòng nước mắt chả hiểu sao cứ đòi li dị cái thân xác đầy nhục nhã ấy để rơi đánh bịch xuống đất. Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc. Lại về nhà bác ôn thi.
Mệt nhưng tôi không có quyền sở hữu mình để cho mình hồi phục. Hôm nay, tôi đã quyết định đến đó. Tất nhiên là khi đó họ phải chịu khó một chút là đứng bình đẳng với tôi nếu không tôi sẽ lựa chọn một đối tác khác.
Trái tim tôi nó chả sai bao giờ. Giấc mơ cũ rồi mà. Tôi bảo vâng, chắc họ chế tạo thế nào để có cái mùi chữa bệnh gì gì.
Nói vậy mong anh đừng giận vì tôi vô hình hoá anh. Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua. Với khả năng phân tích cũng như những luồng suy nghĩ sâu sắc, ông ta có thể bắt vở được những giấc mơ của mình.
Thứ mà tôi hay bẻ bai. Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác. Ừ, ta chỉ là cái miệng cô gái xinh xắn tóc vàng trong tivi kia đang đớp đớp cái đuôi con mèo nghệ thuật nằm trên nóc.
Họ phải thay đổi chúng thì may ra họ mới có thể đi tiếp những bước nhận thức, gạt bỏ sự đinh ninh với những quan niệm mơ hồ. Ta viết không phải không có mục đích kiếm ba cái đó. Cái đuôi ngoe nguẩy một lát rồi dừng lại.
Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường. Thế thì là thiên tài thế nào được. Ba năm! Vậy mà anh không nhớ nổi cái số xe.
Cái đó phải tự do chứ ạ. Tôi thì cất lại trong đầu. Đã thôi không quá nghĩ mình đáng nhẽ phải đi tĩnh dưỡng vì thần kinh mình cần nghỉ thực sự.
Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ. Chơi là làm một bài thơ hay để được chửi. Chị út là người bạn học lớp một với tôi.