Amikami

Anh nhân viên bưu điện nhìn thấy em em học sinh nằm ngủ lộ quần lót ở nhà

  • #1
  • #2
  • #3
  • Đầu tiên tôi đốt cái cuốn sách tiếng Anh (đã xé thêm mấy trang sau khi mẹ về). Y học bó tay… Mọi người cười thích thú. Muốn người ta chịu khó đọc dài để chăm chỉ và thông minh hơn cơ.

    Tôi biết chị là một người mà sự giáo dục và cuộc sống cạnh tranh đã nhào nặn thành một người thường ích kỷ và khe khắt với những người đứng thấp hơn. Nguyên nhân thì rất khó xác định. Giọng trầm thường xuất hiện.

    Chẳng vay chẳng nợ ai trên đời cả. Và có phần nào vì sắp tới Sea Games 2003, Tây sắp đổ về? Nếu không thì sao đến tận năm 2003 này mới đẩy mạnh. Ừ, tớ cũng nghĩ thế, nhưng chỉ cốc đầu thôi.

    Tôi chỉ thấy rầu rĩ. Lúc ấy, mẹ sắp đi làm, mẹ xuống bếp thấy thế, mẹ bảo: Sao con lại đốt sách đi? Im lặng nhìn ngọn lửa. Ai ai cũng cần có môi trường để kiếm cơm.

    Đầu tiên định xé cuốn tiếng Pháp nhưng đó là sách mượn. Có lần bạn bóp cổ nó nôn đầy nhà. Làm sao vẽ được tiếng kêu răng rắc ấy hở mày? Ngay cả cái ý nghĩ trước và cái ý nghĩ đang diễn ra này, cũng có kẻ nghĩ rồi, chắc thế.

    Bạn lại chán ghét cái sự ngồi. Đó cũng là một công việc, thậm chí, nhàn nhã. Nếu giờ này tôi ở nhà, mọi người chắc đã yên tâm ngủ.

    Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát. Độ này, bố hay nhường. Như Tần Thủy Hoàng chẳng hạn.

    Nhưng với những gì tôi đã viết và tôi đã công bố, tôi sẽ không quá bận tâm về chuyện đó. Điểm cuối cái đuôi nằm giữa màn hình. Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối.

    Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ. Tất cả mối bận tâm của họ nằm trong vòng luẩn quẩn ấy. Chỉ là chuyện phiếm thôi.

    Và cái sự vì ấy là sự tự nguyện đầy hạnh phúc của tâm hồn họ. Tôi cần làm việc, làm việc chính là sự nghỉ ngơi của tôi. Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap