Nhưng vấn đề đặt ra là đó có phải những sáng tác hay ho cho loài người không. Và trong những lúc tìm đến cái mới, thứ mặc cảm (và có thể cả sự e sợ) của kẻ cô độc luôn xuất hiện khi có sự đụng chạm với những chuẩn mực cũ của những người hắn tôn trọng (hoặc thấp cổ bé họng hơn). Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút.
Chính nó làm bạn đau không ít. Những cái tát của cát. Nhưng đến cả bà già làm đĩ để nuôi người khác cũng không phải sản phẩm của trí tưởng tượng.
Chào chị, em cảm ơn, đi ra. Tôi nghĩ đến Tần Thủy Hoàng đốt sách. - Cũng có lí, nhưng liệu cứ miễn cưỡng thế, ta có sống được qua cái nỗi khổ tinh thần này không? Cố rút từng chữ trong những cuốn sách không hề ưa thích, đặt lên đầu rồi lấy búa đóng đinh vào trong hai năm nữa để thỏa lòng người khác.
Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới. Ngôn từ không có gì mới. Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu.
Nhưng như thế đã là tốt lắm rồi. Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm. Cũng thành thói quen rồi.
Và tôi sẽ cố tâm niệm sẽ quay về. Ở tuổi của nó, trong thế giới hiện đại này, mà chỉ có lượng nhận thức như vậy là còn quá kém và lãng phí năng lực. Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu.
Tôi thấy ông có khiếu phê phán đấy. Họ muốn sống một đời sống bình thường và muốn bạn cũng sống thế. Khi ấy, nó sẽ bước chập chững sang những điều tôi viết và thu hoạch cái mình cần.
Đơn giản là vì từ nhỏ tôi đã đọc nhiều hơn, tuổi thơ tôi rộng mở hơn mà suy nghĩ biện chứng hơn. Ngôi nhà nào cũng mở cửa để bán một cái gì đó. Cũng như chống lại nguy cơ bị tuyệt chủng.
Chứ không thở dài như những người thân… Những cái đó có quên đâu mà phải nhớ. Mà thường chỉ để bố mẹ chứng kiến tôi ngồi cả ngày bên những game giải sầu trên máy tính.
Hơi bị xịn, tiền triệu đấy. Trong công viên thì toàn ma cô. Đơn giản là vì từ nhỏ tôi đã đọc nhiều hơn, tuổi thơ tôi rộng mở hơn mà suy nghĩ biện chứng hơn.