Làm thế nào bây giờ? Ngủ hay không ngủ? Thôi, đùa đấy. Thi thoảng chúng bay rợp trời. Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường.
Anh bị tổn thương khi thay vì chấp nhận sự thất bại bị vượt qua, họ đốn anh. Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy. Số đông vẫn ngu dốt và hèn hạ.
Nhưng mà tôi bỏ học. Một ngày thả ra nắng mặt trời. Hơn nữa, một sinh viên đã nghỉ học non một năm và không có nề nếp.
Hóa ra sự khúc chiết chỉ là cái ham muốn tạm thời cho cái phần lựa chọn phân tích, bộ phận nhỏ, của khối sáng tạo chung này. Sáng nay em đi làm không rõ cháu có học không. Trên chiếc bàn có một cái giá cắm bút bên trong có kéo, bút bi, bút mực, bút chì đủ loại rẻ tiền, một viên phấn không bụi và nửa cục tẩy bị bẻ đi phần dùng để tẩy mực có thể chà xước giấy.
Còn điên hoặc chết ư? Nói dối. Một số cô bạn cùng lớp cũng thế. Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng.
Nếu không chứng tỏ được bản lĩnh, bạn sẽ rơi xuống vực. Có lẽ ở trong ngành và làm việc nghiêm túc mới cảm thấy sự vất vả của việc trực chiến 100%. Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi.
Ấy, đừng bảo tở hoang tưởng. Ông đã quên những lạc thú ấy. Đây cũng là một môi trường không tồi đối với việc rèn luyện phòng thủ và phản công.
Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết. Tôi nhất quyết không đi. Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới.
Nhưng khi ở bên em, anh chỉ còn là một chàng trai với dòng máu nóng trong tim. Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình. Cái bàn nằm giữa cái cửa thông ra ngoài sân bên tay trái bạn và một cái cửa bên tay phải mà mở nó ra, đi tiếp 5 mét sẽ đến cánh cửa nhà vệ sinh, còn quẹo phải ngay thì sẽ xuống cầu thang.
Nhưng nó có giá trị khi ở giữa khoảng hư vô đến hư vô, nó đã ma sát với đời sống của các hạt bụi khác. Người nghệ sỹ là kẻ biết biến mọi thứ thành nghệ thuật. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi.