Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy. Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại. Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào.
Lát sau, tôi rủ ông anh ra. Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành. Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ.
Tại sao lúc nào bạn cũng có thể chết mà không ai biết nhỉ. Chứ không phải hắn leo lên giời. Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người.
Một pho tượng im lìm. Một số người trong số họ cũng biết. Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía.
Thế nên bao giờ cũng thường là người quen nhận ra bạn trước mỗi khi chợt lướt qua nhau. Để không đọc với chỉ sự chăm chăm so sánh bạn hay những nhân vật trong truyện với nhân vật ngoài đời để gật gù, cay cú, lợi dụng trả đũa hay kết tội. Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động.
Dù sao, đó cũng có khía cạnh của xu hướng phát triển không ngừng. Chắc họ chẳng bao giờ biết những thiên tài đưa thế giới đi lên và kéo nó nhảy qua khỏi miệng vực băng hoại. Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá.
Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu. Bạn lại muốn lưu lại. Bắt đầu chan chán, rủ cậu em đi bơi.
Bạn có thể đạp một chân lên tường, bật lên chạm tay tới trần nhà cao gấp hơn hai lần chiều dài của mình. Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc. Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?.
Cái ghế đá này cũng buồn lây. Chúng tôi đi xe máy đến đó, gửi xe, đi qua một dãy hành lang khá tối. Có thể em muốn thế trong những lúc cô đơn.
Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật. Nhưng rất tiếc, tôi lại là một thiên tài. Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng.