Amikami

Cô giáo xinh đẹp đến thăm nhà nam sinh

  • #1
  • #2
  • #3
  • Em muốn cùng anh chạy vòng quanh công viên những buổi sáng tinh mơ. Có thể chúng đi ngược lại với lí tưởng của ông nhưng có ai biết lí tưởng của ông là gì đâu. Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế.

    Thi thoảng viết nhưng không tiện. Bác tôi bảo: Chào chú đi con. Bạn đừng nhầm là bạn đen đủi.

    Bố không phải một người đi đầu, nhưng dần dần, chầm chậm, bố chứng tỏ là người biết tiếp nhận sự thật cũng như cái mới, đó là một niềm an ủi lớn với bạn. Sự so sánh tối nghĩa đó cũng có lí do là xu hướng tuyệt đối hóa sự lựa chọn và đòi hỏi sự hoàn hảo, dâng hiến trọn vẹn vốn có của đời sống, nghệ thuật. Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ.

    Hoặc lúc phấn khích. Giữa thẳng thắn và kiêng nể. Giá mà ta được đi xa xem những con cá thực thụ thì to thế nào.

    Nhà văn ngồi lại một mình. Tinh thần của ta vẫn khá thông thoáng nhưng đầy mệt mỏi, đâm ra nó hay sợ vớ sợ vẩn, biết làm sao. Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ.

    Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm. Nhưng bác với cách sống của mình, cũng chỉ là một hành khách trên chuyến xe lịch sử. Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống.

    Lúc này chỉ có bạn là người viết và bạn là độc giả. Chỉ tại thằng em tớ và tớ ngồi trong lúc người ta đứng thì ráng chịu. Như một con người từng trải, ông không thở phào nhẹ nhõm

    Hy vọng có thể hâm nóng lại. Bác gái châm chích cay đến mấy cũng không hấp dẫn hơn cái vị nàng thuốc lào …đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên. Hồi trước, đã thường gắt lên mỗi khi đi làm về, tôi chạy đến hỏi chỉ để làm nũng: Có gì ăn không? Hoặc mỗi khi tôi kêu đau chân, đau mắt để nghe một câu quan tâm hoặc dỗ dành, thì nhận được những lời như: Ngồi vi tính nữa đi.

    Tôi khóc vì những đứa trẻ chỉ biết đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet mà không tìm nổi một lí do để hứng thú với những bài học trên lớp. Dù bây giờ lâu lâu chợt gặp nàng, tôi không thấy hạnh phúc và đớn đau như trước đây vài năm nữa. Hy vọng là bạn còn cơ hội sống để có thể nhận ra.

    Nhưng rồi anh cũng chấp nhận. Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân… Thế giới lúc đó thật yên bình, rộng lớn và luôn mới lạ.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap