Tôi dựng chân chống xe ngồi đợi cô tôi vào chợ mua hàng mã về đốt giải hạn cho chị con bác tôi. Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không. Phiền anh vì mấy cái kẹo mà tôi cho mình quyền xin anh về làm nhân vật mất rồi.
Cái đêm mà khi phóng xe trên con đường cao tốc đến nhà máy, tôi cảm thấy mình đã ngồi trên một chuyến xe du lịch và đi qua từ lúc hình như nó còn chưa mở. Ai dẫn đi đâu thì tôi đi… Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc.
Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống. Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình? Những điều đó gây nên sự hỗn loạn trong tâm hồn trẻ.
Nhưng nước mắt không nghe tôi. Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi. Nó còn ngộ nhận là nó có đầy tài nữa.
Họ mang lại cảm giác ấm áp và thân thiện. Bố thì ít khen ngợi con cái nhưng một hôm khách đến ăn cơm, mọi người nói chuyện về tôi, tôi ngồi trên tầng nghe loáng thoáng bố ở tầng dưới nói: …nhưng phải nói là nó dám khẳng định mình viết hay. Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ.
Và ở trong những bộ mặt khác nhau, con người không nắm được những bộ mặt còn lại. Miêu tả thì có lẽ như bảo với bác nông dân lúa chín có màu gì, bảo với mèo nó hợp với thịt cá và bảo với chim không phải cánh cụt, kiwi (hoặc một số loại không biết bay khác) thì nên bay. Tôi nghĩ, những người sáng tạo cũng cần khỏe mạnh.
Em gọi mãi không dậy. Dù tôi sẽ dạy dỗ nó tốt hơn và đem lại cho nó nhiều hạnh phúc hơn. Tôi không để ý lắm đến chuyện lên xuống.
Họ không tìm thấy đâu, sẽ không tìm thấy đâu. Nên bất cứ kẻ nào có ý định ngăn chặn mục tiêu tối thượng và cao cả đó của tôi là đi ngược lại lợi ích chung của nhân loại. Cái nơi mà anh cảm giác như đều gặp các nhân vật trong văn chương, như nhiều nơi khác.
Nói nhiều câu làm cả nhà bật cười. Và ta chỉ là những họa tiết trang trí cho bức tranh vĩ đại mà hắn vẽ ra. Họ sẽ luôn phải cúi đầu.
Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ. Đôi khi những sự quá muộn làm đời sống trở nên vô nghĩa. Bây giờ, đầu óc không đủ năng lượng để phân tích rõ ràng, tạm gộp nghệ thuật và sáng tạo là một vậy.