Amikami

Series nhân tình tàu yêu nghề tự quay clip nuru a-z cho khách p6

  • #1
  • #2
  • #3
  • Đôi khi nhớ lại, anh mong mình không bao giờ phải trở lại quãng thời gian trước đây. Đôi lúc, anh phải thay đổi cách giải thích của mình cho phù hợp với tính cách của mỗi nhân viên. Thật ra, đó chỉ là những điều hết sức bình thường trong cuộc sống, nhưng lại khiến gia đình họ cảm thấy rất vui và hạnh phúc.

    Còn James lúc nào cũng thấy mình có quá nhiều việc phải làm đến nỗi anh không còn chút thời gian nào để nghĩ đến những sở thích của mình nữa, nói chi đến thời gian dành cho gia đình. Sau đó, giảm dần đi. Nhưng đến hai ngày sau thì tớ không thể im lặng được nữa.

    Chỉ đơn giản là vì họ có cùng những sở thích và thấy vui khi cùng thể hiện những điểm tương đồng đó mà thôi. Mãi đến chiều hôm sau, tớ vẫn không nhận được tin tức gì của Jennifer, nên tớ bèn đến gặp cô ấy để hỏi thăm tình hình công việc. Thoạt đầu, công việc vẫn diễn ra khá tốt đẹp.

    Thế nhưng làm thế nào có thể xác định phạm vi thẩm quyền cho các nhân viên của mình? Phải chăng cũng có nhiều mức độ, phạm vi thẩm quyền khác nhau? Anh nghĩ đến Josh và Jennifer, và về những công việc mà anh sẽ giao cho các nhân viên của mình. Tớ gọi Jennifer vào văn phòng, dự định sẽ nói chuyện thẳng thắn với cô ấy. - Biết làm thế nào được, - Jones phá lên cười.

    Và tệ hơn là sự khác biệt này đang mỗi ngày một rõ rệt hơn! Anh không biết phải nghĩ hay nói thế nào cho đúng. Ngay từ trước khi đi nhà trẻ, hai đứa bé đã rất hào hứng với những trò nghịch ngợm khiến những người thân trong gia đình và bạn bè phải bối rối để có thể nhận ra đâu là Jones, đâu là James.

    - Lại có rắc rối rồi cậu ạ, - James nói ngay khi bước vào phòng của Jones. Thế mà anh chỉ tập trung vào việc hướng dẫn công việc sao cho rõ ràng và chính xác, đến nỗi quên cả dặn dò nhân viên về thời hạn hoàn thành công việc. Nhưng quả thật, với một khối lượng công việc như thế, anh dường như không còn thời gian để chú tâm đến mọi thứ chung quanh và áp lực công việc khiến anh quên khuấy những nguyên tắc nhã nhặn trong giao tiếp.

    Chúng thật diệu kỳ mà cũng thật giản dị! Đó phải là một quyển sách thật đơn giản, thực tế và có thể làm thay đổi cuộc sống của người đọc. James không còn phải làm việc quên ăn quên ngủ nữa.

    Quả thật là đúng như thế, tất cả nhân viên cùng phòng với Jones đều cảm thấy như vậy. Khi tớ nói xong, không ngờ Jennifer lại là người tức giận hơn tớ. Thế là James bắt tay vào xác định thời hạn cho từng công việc và nói chuyện cụ thể với mỗi nhân viên một lần nữa.

    Thoạt đầu, công việc vẫn diễn ra khá tốt đẹp. James cảm thấy rất vui. Phải chi lúc đó tôi nói rõ hơn thì có lẽ cậu đã đến gặp tôi trước khi có những quyết định sai lầm đó.

    Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm. "À phải rồi!", James vừa lẩm bẩm vừa viết thêm một ghi chú khác: James bước đến tấm bảng trắng của Jack và lấy một cây bút lông:

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap