Dường trong mẹ luôn có khao khát về danh tiếng, với công việc mẹ lại đầy trách nhiệm nên mẹ luôn phải cố quá sức mình. Nó cũng không thích tôi lắm. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này.
Bạn không phải là một tên hèn nhát, một kẻ lười biếng. Nhưng mà chắc là ra được thôi. Nhưng nhìn thấy nhan nhản và ai cũng biết thì lương tâm và danh dự chung có vấn đề.
Lần sau không thế nữa nhé. Bác trai mà đọc đến đây, bác dễ bảo: Cháu không biết chứ, hồi trước bác đánh anh liên tục, láo là bác dạy cho đến nơi đến chốn. Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu.
Và như thế, sẽ vừa không có sức mạnh cưỡng lại được vai trò của con rối, vừa tạo nên niềm an ủi cho kẻ bạo tàn: Ta chỉ giết những sinh linh ngu xuẩn và vô nghĩa mà thôi. Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười. Độc giả đâu có ngu đến nỗi vơ đũa cả nắm.
Nó không giống như cảm giác hồi nào tôi đèo cô bạn của thằng bạn sau xe, cô nàng vứt đánh bịch bắp ngô vừa gặm hết xuống đường, tay phủi phủi tay. Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học. Thêm nữa, không có hứng thú.
Để người ta phải nể. Những con vật, những con người tự tử nhiều quá. Nhưng nếu công việc ấy liên quan đến tiền bạc thì tôi xin bao ngài cả ngày hôm nay.
Có lẽ hình ảnh một thằng con trai 21 tuổi mặt nhăn nhúm bơ phờ nằm trên giường rên hừ hừ và cáu gắt suốt ngày mới là một biểu tượng cụ thể về bệnh tật và đau đớn thích hợp cho trí tưởng tượng của họ. Buổi sáng, ở đây, bạn chỉ thua mỗi bác. Cũng có thể làm cho nó rối rắm thêm.
Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại. Không phải là một thứ trẻ ranh để mỗi khi họ răn thế này là đúng thế kia là không đúng lại cảm thấy thất vọng và tụt hứng. Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này.
Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy. Nhưng nàng vẫn lắng nghe. Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới.
Vả lại khi người ta đã biết tận dụng cả cảm giác chán viết để viết thì… Tha hồ mà điền vào dấu ba chấm. Quay chậm lại thì bảo: Ôi đá vào nhiều thế. À, túi táo để trên bàn, anh mang về làm quà cho chị và các cháu.