Việc sử dụng não của bạn giống như các cơ khác, cũng cần phải khởi động trước khi hoạt động với cường độ cao. Chúng ta nghe thấy nhưng lại không lắng nghe. Không có giới hạn nào cho khả năng nhớ của con người! (Chỉ có giới hạn về mặt lý thuyết, nhưng chúng ta cũng không bao giờ đạt được điều đó).
Đây là hình ảnh sẽ khiến bạn nhớ mãi. Trung bình mỗi cuộc điện thoại kéo dài đến 45 phút. Ông ta quỳ xuống cái ống, nhặt đồng tiền ra và đưa lại cho Gali.
Tôi hầu như không có thời gian để thở…” Bởi vì có người trong số hang nghìn người đi qua ông ta hàng ngày đã nhớ tên ông ta. Ông đã dành được vô số giải thưởng, trong đó có 19 giải Grammy, 2 giải Quả cầu vàng và 1 giải Oscar.
Năm lớp 9, tôi vắng mặt trung bình ba ngày một tuần. Nó rất cô đơn, vì thế nó tổ chức các cuộc hội thảo truyền hình với bạn bè và các thành viên trong gia đình. Lúc đó chúng ta xin lỗi vì cần phải gọi cho nha sĩ ngay để sắp xếp lịch hẹn trước khi phòng khám của ông ấy đóng cửa vào ngày hôm đó.
Sau đó, tôi nhắc lại số này từ đầu đến cuối và từ cuối lên đầu. Từ “Leche” gợi cho bạn nhớ đến từ Leechi – một loại quả của Trung Quốc. Trong trường hợp của Bob, bạn có thể dễ dàng nhận ra đặc điểm nổi bật, đáng chú ý nhất của anh là chiếc răng bị gãy.
Tôi đang ám chỉ sự thoải mái mà chúng ta liên hệ hay tôi sẽ nói, đừng liên hệ với tên của một người. Bạn nheo mắt lại và liếc anh ta với ngụ ý: “Yên tâm đi, trong một giây tôi sẽ nhớ ra chúng ta đã gặp nhau ở đâu thôi”, nhưng sau đó bạn từ bỏ, rồi nói: “ Có lẽ chúng ta đã gặp nhau ở…”, anh ta nhắc bạn: “Trong bữa tiệc của Mike, cách đây hai tháng. Trong các giờ học này, bạn chỉ ngồi đó và đếm thời gian cho đến hết giờ.
Ở một thời điểm nào đó trong cuộc sống, chúng ta thường xác định một điểm dừng cụ thể mà ta tin rằng khả năng nhớ của chúng ta đã cạn kiệt. Tóm lại, hãy tin tưởng vào trí nhớ của bạn từ giờ. Vì vậy, chúng ta phải đảm bảo rằng những chiếc mắc áo treo thông tin trong trí nhớ của chúng ta luôn cố định.
Chúng ta lấy nghĩa của từ “acrophobia” – sự sợ độ cao - rồi kết nối nó với một hình ảnh mới mà chúng ta tạo ra. Vậy chúng ta có từ “Dove”. Câu chuyện của chúng ta bắt đầu khi chúng ta đang đứng dưới mưa (rain).
Cái tên đó đi vào tai này rồi ra khỏi tai kia, tức là chúng ta chẳng tiếp thu được gì. Khi đang trên đường đi nghỉ cuối tuần bạn không còn bất chợt nghĩ đến việc mình đã quên không vứt rác trước khi ra khỏi nhà nữa. Hai cuốn sách này cũng đã được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới.
“Thế còn bộ phim tối nay thì sao?”, một người bạn hỏi chúng ta. Tôi phải nhấn mạnh rằng những quy tắc này chỉ được áp dụng cho việc học đại học. Đủ rồi! Không thể chịu đựng thêm được nữa.