Tôi nằm trên gác, đọc hoặc viết. Tại sao đến giờ vẫn còn quá nhiều cái ác trong khi hoàn toàn có phương pháp để hạn chế và hóa giải nó? Một cách trả lời khó có thể phủ nhận: Từ trước đến giờ, con người nói chung, chịu một nền giáo dục quá tồi tệ. Dù sao tôi vẫn không thể không e dè dư luận.
Khi bạn tưởng tượng nhiều bạn sẽ thấy chán. Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi. Chả là tôi có làm chân loăng quăng ở công ty gốm sứ mây tre đan của chị.
Và cũng thật dễ hiểu. Trí nhớ của con người không dành để quan tâm được đến tuốt tuồn tuột mà để biết lưu lại cái mình cần. Mà không hay và cũng chẳng để giải trí thì viết làm gì.
Chỉ lấy một ví dụ điển hình và đơn giản nhất. Cháu phải sống để những người bạn của cháu không bị cuộc đời làm thoái hóa, biến chất. Cô gái bảo: Không.
Thật ra, lúc nào bố cũng chỉ muốn đầm ấm. Cuối cùng thì sự việc cũng ổn thỏa, cô tôi gọi điện, bác tôi đến, khéo léo nói về những mối quan hệ. Tôi có thể giết họ bằng nhiều cách.
Kể cả cái nhàm chán. Sự thai nghén tương lai lúc nào cũng đứng trước rủi ro băng hoại. Anh ta thả miếng ni lông trắng đục ấy xuống dưới chân.
Tôi chốt trong, không thưa. Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình. Họ để khao khát cải tạo đời sống héo khô ngay từ lúc chưa mọc lên.
Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết. Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp. Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn.
Cái thùng rác lở loét hơn. Và bạn liên tưởng tới Zidane. Tôi cũng không định tả cảnh sở thú.
Hãy cứ mâu thuẫn với nhau. Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn. Qua bao nhiêu mệt mỏi, đây là lúc để nghỉ ngơi.