Tôi uống cà phê và thật nhiều nước để không bị khô cổ họng. Toàn những nhân vật tai to mặt lớn, Larry ạ! Bí quyết của tôi khi phỏng vấn các khách mời trong chương trình là gì? Thứ nhất, như tôi từng nói, lắng nghe là yếu tố quan trọng hàng đầu.
Một giọng nói rè rè ở đầu dây bên kia thốt lên, chậm rãi từng từ một: King hả? Boom-Boom Giorno đây. Chắc do ông không có năng khiếu. Khi mới tới Washington thì ngay lập tức, tớ đã trở thành một fan của nhóm Redskin rồi.
Nếu bạn là người nghiêm nghị thì hãy xem anh ấy có nghiêm nghị hay không. Ông ta nói lại một lần nữa: Anh thật sự rất tuyệt vời, chàng trai ạ! Chớ nên e dè và căng thẳng quá.
Đừng quên ghi âm giọng nói của chính mình. Và thế là Jack chạy như bay đến từng góc phố, gõ cửa hết nhà này đến nhà khác để chào mời. Tôi lập tức đứng dậy, chìa tay phải ra và nói: Cám ơn Jim.
Trước hết là sự bình tĩnh. Đó là cách mau lẹ nhất để kiếm một kẻ thù lâu dài nhất, nó chẳng ích lợi gì. Trong cuốn sách: You Can Negotiate Anything, Herb nhấn mạnh rằng muốn đàm phán thành công thì bao giờ cũng phải có một niềm tin mạnh mẽ, không bao giờ để cho đối phương thấy sự nao núng.
Hoàn toàn ở thế chủ động và không thể né tránh được. Nếu không, người ta sẽ không có ấn tượng gì sau khi trò chuyện với bạn và sự hiện diện của bạn hoàn toàn mờ nhạt. Shirley Povich nhà báo được giải thưởng Washington Post, cha đẻ của chương trình truyền hình Maury Povich đã nghiệm ra điều này.
Một âm thanh mà không ai có thể mô tả được: Tiếng ngáy của tôi. Muốn làm được điều này, không còn cách nào khác hơn là phải biết lắng nghe. Họ chú ý tôi ngay tức thì.
Ông chủ đài phát thanh nhận thấy điều này và quyết định tôi xứng đáng được chọn, rằng tôi có triển vọng. Nào là lúc bé tí thì sợ con mèo, rồi thì khi lớn lên lại sợ… cái nhìn của cô bạn gái! Tôi quay trở lại câu hỏi về việc lái máy bay. Tin tôi đi, tôi biết điều này rõ lắm.
Thỉnh thoảng, rời mắt khỏi bài văn và ngước lên nhìn khán giả, với một vẻ mặt tự nhiên và thân thiện nhất mà bạn có. - Chào anh, xin anh cho biết lý do vì sao anh đã tình nguyện trở thành một phi công? Vấn đề ở đây chính là việc Andrew đã biết lắng nghe và học hỏi nhiều điều.
Nhất là đừng bao giờ để người khác nghĩ rằng bạn không muốn nói chuyện với họ. Ông hầu như không biết nói gì ngoài những câu khôi hài, và sự hài hước ấy đến tự nhiên như chính cuộc sống của George. Và dù trò chuyện theo kiểu cổ điển hay hiện đại, bạn cũng phải biết nói như thế nào cho có duyên, cho vừa lòng đẹp ý.