Họ ký một tấm chi phiếu một triệu đồng, hoặc viết một bức thư tiến dẫn ta với Hoàng đế Ba Tư rồi vinh hạnh đưa cho ta. Nhưng Dorothy Dix nghĩ khác. Nhưng Kémal không tỏ ra cho họ thấy rằng ông là người thắng.
Bà ta la lên giọng đắc thắng: "Giá đó sao". Cha muốn thú tội với con: lúc nãy trong khi cha đọc báo bên phong sách, đợt sóng hối hận xâm chiếm tâm hồn cha. Bà đó kỳ dị không? Thưa không! Vô số người cũng như bà.
May thay, lần lần tôi hiểu được bản tính con người và trở nên lịch thiệp hơn, hiểu người hơn, đại lượng hơn. Bây giờ anh làm sao? Xin nghe anh ta nói: Một lần ông thấy một bà khách đứng đợi tại một gian hàng mà chẳng ai tiếp bà hết.
Khi tôi ra về, thầy ấy nói thêm: "Thưa ông, quả đã có nhiều người khen tóc tôi". Những lời phúng thích, chửi mắng không làm cho người khác đổi ý họ mà theo ý mình bao giờ. Những sách ông viết về nó được hoan nghênh nhiệt liệt và dịch ra mười hai thứ tiếng.
Nghĩa nó vô cùng và bạn sẽ thường gặp nó trong cuốn sách này. Ông hỏi bà cô: - Thưa cô, nhà cô cất năm 1890? - Phải, chính năm đó. Đàn ông luôn luôn phải nhận rằng đàn bà gắng sức tô điểm nhan sắc lắm.
Những đức lang quân ở Mỹ nên noi gương bà. Trong thương mãi và xã giao, sự nhớ tên người cũng quan hệ không kém gì trong chính trị. Ai không đồng ý với mày thì mày có giọng cứng cỏi với người ta.
Những giờ sống bên cạnh bà vợ đứng tuổi đó là những giờ êm đềm nhất trong đời ông. Ông viết: "Một hôm hay tin có một đoàn hướng đạo sắp đi qua châu u họp đại hội các hướng đạo sinh toàn cầu, tôi muốn cho một hướng đạo sinh của tôi dự cuộc đó. và tôi gõ cửa, tươi tỉnh như đóa hoa.
Biết cách phân phát chức tước và uy quyền như Nã Phá Luân, thì chúng ta cũng sẽ được những kết quả như vị anh hùng đó. Đã lâu rồi, một cậu bé Hòa Lan tới di trú nước Mỹ. Mà chính nụ cười quyến rũ của ông lại là khả năng khả ái nhất.
Kiếm một tật xấu của người dễ hơn là tìm cái hay của họ. Than ôi! Xã hội đầy những hạng như vậy, tham lam, hẹp hòi và ích kỷ. ở sở về, cha rình con ở ngoài đường.
Tôi khen ông ta khéo quản lý căn phố đó và kết luận rằng: Tôi muốn ở thêm một năm nữa, nhưng không đủ tiền trả. Cháu sành và có óc thẩm mỹ. Có một lúc, anh dâng bà ta một món rau cần, rau chỉ có chút xíu, mà dọn vô một cái đĩa đại hải.