Bây giờ ghép một số mảnh lại thành một miếng, gõ và tung lên mạng là một công đoạn có khi còn vất vả hơn. Câu này (nếu là của ông Phật) thấy hẹp nhất (trong những câu minh triết từng biết). Cái bướu ở lưng lồi lên.
Và một số lí do khác… Tôi để vài ngày trôi đi. Thiên tài rốt cục chỉ là một niềm an ủi, một lí do mơ hồ, một tấm áo giáp tâm linh dụ dỗ bản thân cho cái việc quá sức của một tài năng mà bạn đang làm.
Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá. Buổi sáng, ở đây, bạn chỉ thua mỗi bác. Bạn cười cười, thế là vẫn chưa hết mơ rồi.
Tài năng của người nghệ sỹ mới quyết định cái hay chứ không phải do mục đích, đề tài hay cái cảm giác khi sáng tác. Bà chị bảo tin vào năng lực của tôi và cần người có nhiều ý tưởng, sẽ làm việc a này, b này, c này… Tôi không còn đủ hồn nhiên để hãnh diện hay tự hào hay rơi nước mắt vì lại thêm một người hiếm hoi không đánh giá mình quá kém. Đúng là con người đầu tiên xuất hiện không hề bị ràng buộc gì với cái xã hội chưa từng có.
Sáng ra hắn bắt đầu xưng hắn. Khi những điều dạng như thế được viết ra, điều bạn ngại nhất là những kẻ bệnh hoạn ngu xuẩn không hiểu vô tình đọc được sẽ bắt chước. Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35.
Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá. Hồi nhỏ, tôi học toán khá giỏi. Tôi không muốn người ta nhìn thấy tôi khóc.
Bác thì biết bạn viết nhưng chưa đọc gì bạn viết cả. Vừa phải khao khát một ngày họ cũng phá bỏ chúng để chung sống trong một tầm nhận thức khách quan và lành mạnh hơn. Sai là vô trách nhiệm.
Nơi chúng không thèm đớp miếng mồi ẩn dụ nhạt hoét. Lúc hàng vắng teo ngồi rỗi mới là lúc bác buồn. Cố tiếp thu để làm tốt hơn.
Mà dần dà đâm quen, bạn viết mà không biết nó có hay không. Còn ban đêm thì có chiếc đồng hồ quả lắc trên gác. Chừng nào còn giữ cách sống ấy, nếu đời sống không đẹp hơn, trùm lên đời tôi sẽ mãi là bi kịch.
Các chú các bác lái xe như bị nó bỏ bùa, không biết xấu hổ là gì, cứ nhấn lên nó làm một tràng dài quát nạt phố phường. Tôi chỉ có thể đấu tranh vì họ bằng cả cuộc đời nếu tôi có một tấm lòng bao la, nhân ái bẩm sinh và kết hợp rèn luyện. Bây giờ đến tiết mục bể sục.