Nhưng ta không cho nàng nói. Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn. Và thế là thế hệ sau lại phải gánh những tàn tích.
Chỉ vòng vo luẩn quẩn thế thôi, là đời. Êm dịu và hoang vắng. Làm khổ nhau khi đời người chỉ một lần và đủ khả năng để không làm nhau khổ.
Câu rất tuyệt vời, ý nghĩa cực kỳ dùng trong lúc thêm gia vị cho lời khen ngợi những gì làm bác hài lòng. Họ không tìm thấy đâu, sẽ không tìm thấy đâu. Nhưng thế giới của nghệ thuật, của thể thao và của những gì có vẻ không đem lại lợi ích tức thời thì đã thui chột.
Mấy con hổ cũng thế. Chị út là người bạn học lớp một với tôi. Và càng thể hiện sự vô học khi trở thành câu cửa miệng đầy vô tư.
Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm. Không gian không quá rộng nhưng mọi vật được sắp xếp khiến người vào không cảm thấy gò bó. Mới đó mà tôi đã định chơi trò đấu giá.
Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não. Mà không, ngay từ lúc lấy lời khai, đồng chí ấy đã biết tên mình. Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện.
Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác. Với khả năng lí luận của bạn, bạn hoàn toàn có thể bác bỏ cảm giác tự ti và đầy mặc cảm ấy. Lát sau tôi lẻn xuống.
Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá. Để hồi phục và phát huy sức mạnh thực sự. Và bạn có thể làm nhiều điều khi người ta sợ con chó ngao của bạn.
Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn. Chúng ta có hai cái rỗng. Thế thì là thiên tài thế nào được.
Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau. Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Thấy đủ, tôi lên ngồi trên ghế.