Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến. Trong các khả năng có thể xảy ra thì tôi thiên về chọn sự không biết và biết không dám nói hoặc không nói vì không thấy kiếm chác được. Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong.
Để râu toàn bọn chả ra gì. Tôi là nghệ sỹ chân chính thì đồng chí ấy cũng trố mắt nhìn ta và cũng liệt ta vào cái hạng có hat-trick đức tính vừa nêu. Mọi người bảo bạn hiền lành.
Danh tiếng ta cũng đã có một tí tẹo. Nhưng đây là một trận bóng. Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê.
Vừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng. Không hẳn là chúng ta thích nói dối, cũng không chắc là thích đùa. Ta không phải là tên sát nhân.
Mẹ bảo: Sao? Tôi cười: Bệnh viện tâm thần ấy. Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết. - Tôi nghĩ tôi hiểu được phần nào con người ông.
Sáng nay em đi làm không rõ cháu có học không. Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó. Một số người giúp đỡ nhiều.
Nhưng mà bạn này, tôi không tin vào tính bản thiện bao la của con người đâu. 8 giờ dậy thì cái ngực lại rát. Trí tưởng tượng làm giảm năng suất lao động chân tay của chàng ta và đem lại đầy hiểm họa.
Và tiếp tục động não để vờn mình một cách thi vị nhất. Tán chuyện, ăn uống, đánh bài, trông xe. Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán.
Mà là một tiếng nói độc lập, chân thật và biết đều (dù không phải không có chỗ gay gắt). Lúc đó tôi không có nhà. Mấy tay lái xe ầm ầm ngoài đường cũng đâu có ngủ.
Những nghệ sỹ nhiều tự do đi đâu hết cả rồi. Nhưng giấc mơ không phải lúc nào cũng tử tế, ngây thơ. Nhiễm thói ấy mất rồi.