Có cái giấc mơ vẫn sống mà không có nó cũng chẳng chết. Dù đó là hai yếu tố mâu thuẫn. Dải đường chính phía ngoài lắp đèn thưa thớt, âm u, bụi mù.
Để lúc này bạn không lo nghĩ đến chuyện ra đi hay không. Mà lại vì chưa lăn ra chết, chưa hóa điên dại nên lại che mắt họ khỏi cái bi kịch rành rành dễ vương vấp tới muôn đời sau. Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này.
Các anh chị đi thi đại học bác cũng đi xem bói, vừa rồi, lại nhờ cháu đèo cô đi mua hàng mã về đốt giải tà cho chị… Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu. Bạn dần biết cách đặt năng lượng của mình vào cái gì.
Cháu mà làm được thì cháu giỏi. Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười. Bây giờ, cuộc sống không giản đơn như thế.
Vẫn không nhớ ra (khi không dành thời gian để nhớ) cái việc có vẻ muốn nhớ thử xem trí nhớ còn hoạt động khá khẩm không. Nó vẫn đang phải chứng minh. Đúng mà cũng không đúng.
Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa. Rồi ông ta dạy tôi cách viết chữ BÀI LÀM có chữ A thấp hơn các chữ khác và gạch đít hai cái để đánh dấu bài. Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến.
Nhưng với mẹ, tôi cho mình cái quyền đó. Còn quá nhiều điều để viết. Lũ mơ đôi lúc rất xảo quyệt và gây chia rẽ vì những thông tin đâu đâu mà chúng nhặt nhạnh về.
Bố xuống đường đi bộ về trước. Ngồi rảnh mà giở cuốn từ điển ra bịa nghĩa từng từ cũng được ối. Thế có phải đỡ cho cả hai không.
Và có cái bon chen được nhìn thấy và không được nhìn thấy. Đơn giản vì cũng tương tự lúc tìm thấy hạnh phúc, mọi tế bào đều căng ra, vận động rạo rực. Sáng được bác cho ngủ bù.
Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt. Mà nô lệ thì khó mà không giống chủ. Viết những điều này ra còn nghĩa lí gì khi không thay đổi được cục diện? Vấn đề là cục diện còn có thể thay đổi được.