Amikami

3 ngày chịch cô bạn thân dễ thương trước khi cô ấy đi lấy chồng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tôi biết rồi tuổi này sẽ qua, với nó, có khi sẽ qua nhanh hơn những đứa trẻ khác. Đôi lần, ông hoặc các bác gợi lại lời hứa đó trước việc bạn bảo lưu một năm. Biết rõ bạn là cái gì để làm gì.

    Dù bạn có viết bao nhiêu chăng nữa, có gặp thêm bao nhiêu người chăng nữa thì độc giả hay những người tiếp xúc cuối cùng cũng khó hình dung ra thực chất bạn là ai. Của một thân xác đặc. Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp.

    Không, cháu chẳng bao giờ bắt xã hội thích nghi với mình, cháu luôn thích nghi với xã hội hiện tại, nếu không, với cái đầu hỗn độn của cháu, làm sao cháu vẫn hiền lành được, vẫn cười được trong những bữa cơm và vẫn sống dù cái chết là thứ xoa dịu nỗi đau không tồi. Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!. Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé.

    Bạn chợt muốn có cái máy ảnh bên cạnh để chụp. Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành. Nàng thấy lạ lùng và cười với cô bạn bên cạnh: Bạn này lạ lắm.

    Cũng có thể gọi là sáng hôm sau. Hiếm người thấy đỏ mặt. Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu.

    Tại sao phải mệt thế nhỉ? Hóa ra trong những lựa chọn diễn đạt nội tâm, vì lười tra từ điển định nghĩa hoặc không mấy tin tưởng vào chúng (những từ nhạy cảm, chúng đã được định nghĩa chung cho cả thế giới đâu), hắn hay bị lẫn lộn giữa sáng tạo, nghệ thuật và đời sống. Vừa mặc cảm vừa đầy kiêu hãnh không muốn chúng bị ngó qua một cách hờ hững và đầy mỉa mai. Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy.

    Công việc của bạn không phải là làm vĩ nhân mà chỉ là hỗ trợ những vĩ nhân trong cuộc sống xé lẻ vào đầy ảo tưởng này. Nhưng bạn luôn có cảm giác mình chẳng phải là nghệ sỹ. Rồi hỏi tắt chế độ sục ở đâu.

    Của một thân xác đặc. Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn. Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất.

    Nhân vật đã xài gần hết dữ kiện hay ho. Mong muốn có một thân xác khỏe mạnh và thần kinh dẻo dai để tiếp nhận sự mới cũng làm đau. Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết.

    Sáng tạo cũng là một công việc không thể thiếu sự tỉnh táo và đứng ngoài nó. Nhà văn bỗng cảm thấy buồn. Bạn cần trả công và cả tự do.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap