Và tôi bắt đầu băn khoăn về việc làm thế nào một người có thể tìm được việc làm đầu tiên trong đời nếu tiêu chuẩn là phaỉ có kinh nghiệm. Lincoln chỉ học ở trường khoảng 1 năm. Nếu bạn phạm sai lầm,hãy phạm một sai lầm vẻ vang.
Vào những năm 1940,ý tưởng của Chester Carlon bị 20 công ty trong đó có một số công ty lớn nhất nước bác bỏ. Hiện nay, ở độ tuổi 78 bạn vẫn có thể bắt gặp bà làm việc rất muộn ở văn phòng trên đường Pioneer, thành phố Mandaluyung, Philippines. KHÔNG CÓ NHỮNG LO LẮNG! Hãy thử làm điều đó, bạn sẽ cảm nhận được niềm vui to lớn khi nhận biết được phản ứng của người khác.
(Nếu họ muốn học cao hơn họ phải tự trang trải học phí) “Điều đó chứng tỏ họ dám mạo hiểm”, anh nói. Khi bạn gặp anh,khuôn mặt khủng khiếp hơn một chút vẫn không có lời phàn nàn hay kể lể về cuộc phẫu thuật và những cơn đau mà anh vừa trải qua.
Câu trả lời là không phải thế. Đang phát nửa chừng, chương trình đột ngột bị một thông báo quan trọng cắt ngang. Hầu hết mọi người đều nghĩ rằng chọn được con đường dễ đi và có được cuộc sống dễ dàng mà không gặp trở ngại hay khó khăn nào là điều tốt.
Sau 3 lần thất bại, cuối cùng ông đã được hai trưởng ở Luân Đôn tiếp nhận. Tôi nhớ là nhà lãnh đạo tối cao của đất nước chúng tôi(Yang Di-Pertuan Agong), ngài Azlan Shah, lúc ấy được yêu cầu đứng ra dàn xếp tình hình. Yang (Yang Chuang Kwang),vận động viên của Đài Loan ,đã dành huy chuơng vàng và phá kỉ lục thế giới trong cuộc thi 10 môn phối hợp.
Riêng tôi từng bị ốm liệt giường vì bệnh “vàng da”. Bắt đầu công việc từ những việc vặt trong vài năm. Anh bán vé số và hoa suốt cả ngày, chỉ đi học buổi tối.
Vận may đã đến với anh năm 1978 với bộ phim "Con rắn dưới bóng đại bàng "(Snake in the Eagle's shadow). Khi tôi lật đến những trang sử về cuộc chiến đâu của con người để làm cho thế giới chúng ta trở thành nơi tốt đẹp hơn, tôi thấy được “những thất bại” của quá khứ - những thất bại có ý nghĩa với nhân loại hơn những cái gọi là các thành công được ghi nhận trong lịch sử thế giới. Vâng, cái giá của thành công là sự kiên trì.
Sợ đến nỗi, theo như tôi biết thì nhiều bạn bè tôi cũng như nhiều người bị xa lầy trong công việc , đã mất tác dụng giống như “nồi tròn úp nằm vung méo”. Thay vì quan tâm đén nguyên nhân, chúng ta chỉ nghĩ đến kết quả. Khi mọi điều kiện thuận lợi, ta không thực sự cảm nhận được nhu cầu làm việc một cách phi thường, vì thế ta học được rất ít.
Một lần, tôi hỏi thính giả của tôi một câu hỏi hết sức thú vị và hết sức rõ ràng: Tại sao người ta bị chết đuối khi rơi xuống nước? Vì thế,tôi cứ giả vờ biết mọi thứ. Và khi trở về nhà,”chút thời gian ít ỏi” còn lại là lúc để anh ta nghỉ ngơi chứ không phải là lúc để anh ta chăm sóc vợ mình .
Chính xác là 2 năm sau, tôi đã bắt đầu “ngứa nghề” trở lại. Có một sô người sử dụng thất bại như một cái cớ để không làm bất cứ việc gì. “Có quá nhiều người tìm kiếm nơi an toàn và kết quả là ta vẫn tiếp tục bị mắc kẹt”.