Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không. Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ. Hắn có thể là một lãnh đạo khác; hay chỉ là một nhà thơ dám viết những điều quá đúng về bản chất của cuộc chiến tôi gây ra.
Cái giấc mơ nó mất đi thì thôi. Trận đấu quả thú vị hơn lần trước. Những mâu thuẫn nội tại này đánh nhau rất mệt, đôi lúc phải phó mặc cho tiềm thức giải quyết.
Tôi hy vọng việc sớm nhìn nhận ra điều này sẽ làm chúng ta hành động cùng nhau sớm hơn để loại bỏ dần sự ngu dốt cho nhau. Có gì để thanh minh. Tôi thì quen rồi, chắc ông anh thấy lạ lắm đây.
Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo. Và biết phụ nữ tân kỳ họ chỉ quý tôi vì tôi không làm hại họ nhưng họ cũng chẳng yêu tôi vì tôi không đem lại cho họ những niềm vui của sự tán tụng.
Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống. Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng. Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu!
Từ lúc trẻ, sau một đợt dùng thuốc trị bệnh quá liều, bố bị hỏng khứu giác. Ông anh bảo không khí mờ ảo nhỉ, như sương mù, khó thở hơn bên kia. Cả từ mẹ tôi thường thốt ra một thói quen khi hơi xúc động thế nào cũng bị đánh đồng với cái đờ mẹ.
Thế giới lúc đó thật yên bình, rộng lớn và luôn mới lạ. Nàng quay xuống nhìn thẳng vào tôi. Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới.
Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau. Chúng ta cùng bắt chước nhau và vô thức tốt hơn từ đó. Hôm nay là thứ bảy, chừng nửa tháng sau cái ngày tôi khóc.
Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó. Cuộc đời bác không đơn giản thế, bác còn tạo ra, nuôi dưỡng và giúp đỡ (cũng như nhào nặn) những con người mà sự bù trừ không đủ trí tuệ để tính toán. Bình thản và mệt mỏi.
Bác sẽ không biết buổi chiều hôm qua, sau khi đá bóng, ra vòi nước táp những luồng nước máy lên mặt, vuốt lên đầu; lấy nước trong xô nước chè thua độ vừa tan hết thanh đá to tướng phả lên mặt lần nữa; rồi phóng xe trên đường, bạn có một cảm giác sảng khoái hiếm hoi. Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt. Mà này, mấy giờ rồi còn tưởng tượng! Mày đang mất cái giấc mơ.